Tiêu Cảnh Từ đón tiếp bọn họ với lễ nghi cao nhất. Ta cũng mang theo chút mong đợi được gặp lại người thân. Tuy nhiên, sau những lời hàn huyên, lời nói tiếp theo của Đại trưởng lão khiến ta như rơi vào hầm băng.

“Nguyệt nhi, lần này chúng ta đến là để thu hồi thứ thuộc về chúng ta.”

Giọng nói của lão bình thản mà ngạo mạn, như thể đó là điều hiển nhiên. Lòng ta chùng xuống, bất động thanh sắc hỏi:

“Không biết cữu công nói thứ gì?”

Đại trưởng lão nâng chén trà, khẽ thổi một hơi:

“Chính là giang sơn của Đại Hạ này.”

“Cái gì?”

Dù ta có bình tĩnh đến đâu cũng bị câu nói này làm cho kinh ngạc. Sắc mặt Tiêu Cảnh Từ cũng lập tức lạnh lẽo. Đại trưởng lão dường như không quan tâm đến biểu cảm của chúng ta, tự nói tiếp:

“Mẫu thân con là Thánh nữ trăm năm khó gặp của Thần Điện, sinh ra đã có khả năng tiên tri tương lai. Bà năm đó tính ra Đại Hạ có họa mất nước, cũng tính ra con chính là Phượng Tinh có thể xoay chuyển càn khôn. Vì thế, chúng ta mới phái người âm thầm phò tá Tiêu Cảnh Từ lên ngôi. ‘Kẻ nào có được con gái ta, kẻ đó có được thiên hạ’, câu nói này không phải lời đồn, mà là một ván cờ mà Thần Điện chúng ta đã bố trí suốt hai mươi năm. Nay quốc vận Đại Hạ đã vững, cũng đến lúc Thần Điện chúng ta tiếp quản tất cả.”

Lời nói của lão như sét đánh ngang tai, khiến ta choáng váng. Hóa ra, những lời tiên tri kia, những sự giúp đỡ âm thầm kia, từ đầu đến cuối chỉ là một âm mưu thâm độc. Bọn họ không phải giúp ta, không phải giúp Tiêu Cảnh Từ, mà chỉ muốn lợi dụng chúng ta để biến thiên hạ này thành vật sở hữu của bọn họ.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Không thể nào.”

Ta nhìn lão, từng chữ một đanh thép:

“Giang sơn này họ Tiêu, là của vạn dân Đại Hạ. Tuyệt đối không thể trở thành tư sản của bất kỳ ai.”

“Láo xược!”

Một thanh niên phía sau Đại trưởng lão quát lớn:

“Con gái Thánh nữ mà dám vô lễ với Đại trưởng lão như vậy sao!”

Đại trưởng lão phẩy tay ngăn lại. Lão nhìn ta, lộ ra một nụ cười quái dị:

“Nguyệt nhi, hình như con hiểu lầm một chuyện. Chúng ta không phải đang thương lượng với con. Chúng ta đang thông báo cho con biết.”

“Mẫu thân con năm đó có thể một tay khuấy động phong vân thiên hạ, con tưởng bà chỉ dựa vào chút thuật tiên tri hèn mọn đó sao? Thứ thực sự đáng sợ là sức mạnh khống chế lòng người mà Thần Điện truyền cho bà.”

Nói rồi, lão lấy ra một chiếc chuông bạc nhỏ tinh xảo từ trong ngực. Lão khẽ lắc một cái.

*Đinh linh.*

Một tiếng chuông thanh thúy lọt vào tai ta. Giây tiếp theo, ta cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Một sức mạnh không thể kháng cự tức khắc chiếm lấy tâm trí ta. Ý thức ta bắt đầu mờ mịt, cơ thể không còn nghe theo điều khiển. Ta thấy Tiêu Cảnh Từ kinh hãi đứng bật dậy muốn xông đến cứu ta, nhưng lại bị hai hắc y nhân đột ngột xuất hiện đè chặt.

Ta thấy Đại trưởng lão chậm rãi bước đến trước mặt, trên môi là nụ cười của kẻ chiến thắng:

“Bây giờ, nói cho ta biết. Thiên hạ này, nên do ai làm chủ?”

Đôi môi ta không tự chủ được mà mở ra. Một giọng nói mà ta vô cùng căm ghét phát ra từ cổ họng:

“Tuyết Sơn… Thần Điện…”

19

Ý thức của ta như bị giam cầm trong một chiếc lồng đen kịt. Ta có thể thấy mọi chuyện xảy ra bên ngoài, có thể nghe thấy mọi âm thanh, nhưng không thể điều khiển cơ thể, không thể nói ra lời mình muốn. Ta trở thành một kẻ đứng xem trong chính cơ thể mình, một con khôi lỗi bị người ta thao túng. Cảm giác này còn đau đớn hơn cả cái chết.

“Ha ha ha ha!”

Đại trưởng lão phát ra tiếng cười đắc ý.

“Tốt, tốt lắm. Không hổ là huyết mạch của Thánh nữ, quả nhiên nghe lời.”

Lão xoay người nhìn Tiêu Cảnh Từ đang bị khống chế, ánh mắt như nhìn một con kiến hôi: