Hồng Ngọc lại vô cùng điềm tĩnh, khóe môi thậm chí còn câu lên một nụ cười đầy ác ý.

“Tiểu Trường Vận, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?”

“Năm đó sau khi mẫu thân ngươi là Tống Vân sống lại, tính tình nàng ấy đã đổi khác hoàn toàn đấy!”

“Ngươi đoán xem, nàng ấy còn có phải là nàng ấy nữa không?”

Câu nói ấy dường như như một chiếc công tắc.

Tạ Trường Vận cứng đờ đứng tại chỗ.

Đồng tử bỗng co rút mạnh.

Như thể nhớ tới một cơn ác mộng vô cùng đáng sợ.

22

Thật ra trong tình tiết của truyện có viết.

Mẫu thân của Tạ Trường Vận, vị cung nữ sau khi tính tình đại biến ấy, từ nhỏ đã hành hạ và tra tấn hắn.

Mà phụ hoàng của hắn lại chọn cách ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí còn mặc cho mọi chuyện tiếp diễn.

Mãi đến năm Tạ Trường Vận năm tuổi, ác quỷ Tống Vân càng làm càng quá đáng, suýt nữa đã dìm chết hắn trong hồ sen.

Cũng chính năm ấy, Tạ Trường Vận còn nhỏ, tận mắt nhìn thấy phụ thân mình giết chết mẫu thân.

Từ đó trở đi, chuyện này trở thành ác mộng của hắn suốt cả đời.

23

Giọng Tạ Trường Vận khàn khàn, nghẹn lại.

“Ngươi không phải Tống Dao, vậy ngươi là ai?”

Hồng Ngọc vẫn cười như cũ.

“Chẳng phải ngươi đã đoán ra rồi sao?”

“Giống như lúc trước ngươi đã sớm biết đó không phải là mẫu thân mình, chỉ là ngươi không muốn thừa nhận mà thôi!”

Suy đoán trong lòng được chứng thực, Tạ Trường Vận như bị một nhát búa nặng nề nện thẳng xuống, sắc mặt trắng bệch như chết.

Hắn từng bước lùi lại.

Hồng Ngọc vẫn không ngừng đâm thêm một nhát: “Đáng tiếc thật đấy, đứa trẻ được mẫu thân ngươi liều chết cứu lấy, cuối cùng lại trưởng thành thành dáng vẻ mà bà ấy ghét nhất. Sự bạc tình bạc nghĩa của ngươi và phụ hoàng ngươi, quả nhiên là cùng một mạch mà ra!”

Thấy Tạ Trường Vận đầy vẻ không thể tin nổi.

Nàng cười càng thêm khoái ý.

“Không ngờ tới phải không? Tống Vân chính là vì ngươi mà thắp Đèn Trường Minh, rõ ràng nàng ấy đã tìm được cách trở về nhà rồi, nhưng lại vì ngươi mà bỏ cuộc.”

Ngay sau đó, nàng lại lắc đầu.

“Cũng không hẳn đúng lắm, dù sao ngươi đối với Lâm Tĩnh Tuyết kia vẫn có tình có nghĩa, chỉ là đáng tiếc cho tiểu Tống Dao của chúng ta thôi, bởi vì nàng ấy từng thật sự tin rằng ngươi có chân tâm đấy!”

“Vì ngươi, đến nhà cũng chẳng muốn về nữa.”

Từng câu từng chữ ấy, đều hóa thành lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tim Tạ Trường Vận.

Hắn từng cho rằng mẫu thân đã bỏ rơi mình, mang theo hận ý với mẫu thân mà cắn răng sống tiếp.

Nào ngờ mẫu thân lại là vì mình mà chết.

Người mà hắn vẫn cho là đã lợi dụng mình là Tống Dao.

Thì ra là từng yêu hắn, vậy mà rốt cuộc hắn đã làm gì?

Tạ Trường Vận như không thể chịu nổi nữa, bỗng phun ra một ngụm máu.

Hắn gắng gượng chống đỡ, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng mà hỏi:

“Mẫu thân ta và Tống Dao, đều đã trở về nơi vốn thuộc về các nàng rồi sao?”

Trong mắt Hồng Ngọc lộ ra đôi phần tiếc nuối, nàng chỉ về phía cái ao.

“Mẫu thân ngươi đã tan biến khỏi thế gian này rồi, nhưng Tống Dao vẫn còn một đường sinh cơ.”

Tạ Trường Vận lập tức hiểu ý nàng.

Hắn chẳng còn màng đến đau buồn, ra hiệu cho thuộc hạ lui về phía sau, nhường chỗ cho cái ao.

Hắn cười rất nhẹ, cũng rất bi thương.

“Cho nên những ngày này không phải ảo giác, Tống Dao vẫn luôn ở bên ta, cho đến ngày thi thể biến mất.”

Ngày ấy, hắn mơ hồ có cảm giác mất đi thứ gì đó, cho nên mới phát điên mà vẽ Tống Dao.

Mà khi bình minh sắp đến, cảm giác ấy đạt tới cực điểm, như thể trái tim bị người ta sống sờ sờ moi ra.

Tạ Trường Vận không nhịn được mà rơi lệ.

“Nếu nàng còn ở đây, xin hãy thay ta nói với nàng một tiếng, ta hối hận rồi. Nếu nàng nguyện ý ở lại, ta nguyện dùng cả đời đối xử tốt với nàng.”

Hồng Ngọc không đáp, mà trực tiếp đi xuống.

Nàng biết ta có thể nghe thấy.

Chỉ là lần này, ta không ngoảnh đầu lại nữa.