“Khương Niệm, nhắm mắt lại!” Thẩm Khác gào lên trong bóng tối, kèm theo đó là hàng loạt tiếng súng đinh tai.
Nhưng tôi không nhắm mắt.
Tôi nhìn những “chính mình” đang lao tới, trong đầu chợt xẹt qua mảnh giấy bà ngoại để lại: [Đừng ngoảnh lại, hãy bước tiếp về phía trước.]
Tôi hiểu rồi.
Cái gọi là “Phòng thí nghiệm số 0” này, vốn chẳng phải trường tiến hóa gì cả.
Đây là một cái bẫy khổng lồ, được thiết kế đặc biệt để dụ dỗ tôi – “bản thể gốc” duy nhất trở về, nhằm giúp những phế phẩm này hoàn thiện quá trình chắp vá cuối cùng.
“Muốn mạng của tôi?”
Tôi cười gằn, ném thẳng sợi dây thép xuống.
Tôi ngồi xếp bằng trên sàn nhà lạnh ngắt, ý thức như một cơn cuồng phong, lập tức càn quét toàn bộ phòng thí nghiệm.
“Nếu các người muốn ý thức của tôi, thì xem các người có nuốt trôi nổi không!”
Tôi chủ động phơi bày bộ não của mình.
Những ký ức đau khổ, vui vẻ, phẫn nộ, như dòng dung nham ào ạt chảy, nương theo những sợi dây ý thức, rót thẳng vào não của những bản sao kia.
“A——!”
Tiếng gào thét thảm thiết tức thì vang lên.
Những bản sao đó hoàn toàn không thể gánh vác nổi nỗi đau tột cùng mà tôi đã nếm trải trong hai kiếp. Cơ thể chúng bắt đầu co giật, nhãn cầu sung huyết, rồi từng đứa một gục ngã trên sàn, hóa thành những mảnh vỡ ý thức hư vô.
Ông lão hoảng sợ lùi lại: “Không thể nào! Ngưỡng chịu đựng tinh thần của con sao lại cao đến vậy?”
“Bởi vì để chuẩn bị cho ngày hôm nay, tôi đã sống tận hai kiếp.”
Tôi đứng dậy, từng bước tiến về phía ông lão.
“Thầy à, người phải nộp bài, là ông.”
Chương 40: Nhịp điệu đồng bộ chí mạng
Tiếng “bíp——bíp——” từ máy theo dõi nhịp tim trong phòng thí nghiệm vang lên như tiếng búa tạ, từng nhịp đập thẳng vào màng nhĩ tôi.
Tôi cúi xuống nhìn ngực mình, rồi lại nhìn đường cong nhấp nhô trên màn hình.
Tần số, khoảng cách, thậm chí cả cơn ngoại tâm thu nhẹ do tức giận, đều khớp nhau mười mươi.
“Niệm Niệm, đây chính là phương pháp phòng ngự tối cao của ‘Kẻ Dệt Mộng’ — Can thiệp cộng sinh.” Tiếng cười của ông lão vọng trong căn phòng trống, mang theo sự hiền hậu khiến người ta phát nôn, “Ta là khuôn mẫu bản thể của con, trái tim của ta chính là máy đếm nhịp của con. Chỉ cần ta dừng lại, não con sẽ lập tức chết lâm sàng do đứt liên kết ý thức.”
Thẩm Khác ôm chặt eo tôi từ phía sau, cánh tay anh run rẩy, đó là phản ứng sinh lý khi đối diện với nỗi sợ hãi tột cùng.
“Khương Niệm, bình tĩnh lại. Đây là một kiểu đồng bộ sinh lý do ám thị tâm lý tần số cao tạo ra.” Thẩm Khác ghé sát tai tôi, nói dồn dập, “Bằng thứ ánh sáng xanh vừa rồi và một đoạn âm thanh tần số đặc biệt, ông ta đã cưỡng ép tiềm thức của cô tiếp nhận nhịp điệu sinh học của ông ta. Cô mà giết ông ta, cô sẽ chết thật đấy.”
Tôi đẩy Thẩm Khác ra, dùng ngón tay cấu mạnh vào vết thương trên đùi.
Cơn đau nhói giúp tầm nhìn của tôi thanh tỉnh hơn đôi chút.
“Thẩm Khác, anh đã sớm biết sẽ có ngày này, đúng không?” Tôi quay đầu, trừng mắt nhìn đôi mắt hằn đầy tia máu của anh, “Anh đưa tôi về đây, không phải để hủy diệt nơi này, mà là để tìm người thay thế ông ta, duy trì mạng sống cho tôi.”
Thẩm Khác im lặng.
Sự im lặng đó, còn khiến tôi thấy ớn lạnh hơn bất kỳ lời giải thích nào.
“Bà ngoại con năm xưa phản bội tổ chức, chính là muốn cắt đứt sợi chỉ đỏ này.” Ông lão thong thả xắn tay áo, “Tiếc thay, bà ấy đã thất bại. Bà ấy chỉ đành giấu con đi, dùng điểm 0 ba năm liền để đánh lạc hướng sự truy lùng của chúng ta. Niệm Niệm, trở về đi, thay thế vị trí của ta, con sẽ làm chủ ‘vương quốc mộng tưởng’ hoàn hảo nhất thế giới.”
Chương 41: Bí mật của Thẩm Khác
Tôi nhìn Thẩm Khác, người đàn ông từng đâm chết tôi trong đêm mưa, rồi lại cứu tôi ra khỏi đống đổ nát ở Nam Thành.
“Thẩm Khác, lên tiếng đi.”
Thẩm Khác rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, lớp băng giá dưới đáy mắt anh hoàn toàn vỡ vụn, để lộ ra sự thật đẫm máu bên trong.
“Phải. Trước khi mất, bà ngoại cô từng tìm tôi, bà bảo, nếu ‘Kẻ Dệt Mộng’ nhắm vào cô, cách duy nhất là tìm một nguồn đồng bộ khác.” Giọng Thẩm Khác khàn đặc đến mức gần như không nghe thấy, “Tôi luôn tự huấn luyện mình, cố gắng mô phỏng tần số sinh học của cô. Tôi đâm chết cô, là để lúc cô rơi vào trạng thái chết lâm sàng, tôi có thể cưỡng ép khắc ghi ý thức của mình vào tiềm thức của cô.”
Tôi cười tự giễu.
Thì ra, thứ tôi luôn nghĩ là sự cứu rỗi, hóa ra chỉ là một cuộc ký sinh khác được dàn xếp tỉ mỉ.
“Vậy ra, hiện tại anh cũng là ‘máy đếm nhịp’ của tôi?”
“Không, tôi vẫn chưa đủ hoàn mỹ.” Thẩm Khác lấy từ trong ngực ra một ống tiêm chứa chất lỏng màu đen, “Đây là chất ức chế tối thượng của ‘Giao thức số 0’. Chỉ cần tiêm thứ này vào, tôi sẽ hoàn toàn tiếp quản tín hiệu đồng bộ đó. Lão già này sẽ chết, còn tôi sẽ trở thành cái bóng của cô cả đời.”
“Cái giá phải trả thì sao?”
“Cái giá là, con người Thẩm Khác sẽ biến mất. Thứ ở lại, chỉ là một linh kiện sinh học dùng để duy trì nhịp tim của cô.”
Sắc mặt ông lão cuối cùng cũng biến đổi, ông ta kinh hãi nhìn ống tiêm trong tay Thẩm Khác: “Cậu điên rồi! Thẩm Khác, cậu là một thiên tài, thế mà cậu lại cam tâm làm một vật chứa?”