Mặt Tống Mạn Mạn nghẹn đến tím xanh, bị mẹ đè dưới thân, vô lực đạp chân vùng vẫy.
“Đoàng——!”
Một tiếng súng vang lên.
Viên đạn không bắn trúng mẹ, mà lại bắn trúng Cố Thừa Châu đang lao lên ngăn cản.
Cố Thừa Châu ôm ngực quỵ xuống đất, máu không ngừng trào ra khỏi miệng.
Trong mắt anh ta lóe lên ánh nước, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt.
“Niệm Niệm… ngày em chết… cũng đau như vậy sao?”
Tiếng súng thứ hai vang lên.
Mẹ trúng đạn ở đầu, một phát mất mạng.
Trước khi ngã xuống, con dao trong tay bà đã đâm xuyên qua lồng ngực Tống Mạn Mạn, sống sờ sờ móc ra trái tim còn đang đập kia.
Đó là trái tim của tôi.
——
Tôi lơ lửng giữa không trung, ngây người nhìn cảnh tượng này.
Mẹ ngã trong vũng máu, ánh mắt lại nhìn lên bầu trời, đột nhiên sáng bừng lên.
“Niệm Niệm!”
Cố Thừa Châu cũng ngẩng đầu lên, khóe môi toàn là máu, nhưng ánh mắt lại dán chặt về phía tôi đang ở.
“Niệm Niệm… là em sao…”
Họ nhìn thấy tôi rồi.
Tôi không muốn có bất kỳ dây dưa nào với họ nữa, theo bản năng muốn bỏ chạy.
Bên tai vang lên giọng điện tử quen thuộc.
【Phát hiện thân thể ký chủ đã tử vong, sắp mở kênh truyền tống.】
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng có thể rời khỏi trò hề này rồi.
【Kết toán nhiệm vụ: giá trị ngược tâm 100%, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ.】
【Phần thưởng: bệnh tim bẩm sinh của nguyên thân đã khỏi hẳn, 100 triệu tiền thưởng đã được chuyển vào tài khoản liên kết của ký chủ.】
Lúc này tôi mới thật sự có cảm giác mình sắp được về nhà.
Trong lòng mừng như điên.
Trước khi linh hồn bị hệ thống đưa đi, tôi cúi đầu nhìn ba thi thể dưới đất một cái.
Mắt mẹ vẫn mở, đang nhìn tôi.
Tay Cố Thừa Châu vươn về phía tôi, đầu ngón tay dính đầy máu.
Tôi mở miệng.
Giọng rất nhẹ, nhẹ đến mức có lẽ họ không nghe thấy.
“Không cần nói xin lỗi. Tôi sẽ không tha thứ cho các người.”
Sau đó, tôi không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
【Chương 8】
Mở mắt lần nữa.
Tôi đã quay về căn phòng ngăn ở khu dân cư cũ của mình.
Con mèo cam tên Đại Hoàng đang ngồi chồm hổm trên bụng tôi, tủi thân kêu meo một tiếng với tôi.
Như đang trách tôi, sao ngủ một giấc lại lâu đến vậy.
Tôi run tay, lấy điện thoại từ dưới gối ra.
Mở ứng dụng ngân hàng.
Số dư hiển thị: 100.000.000,00
Tôi ngồi yên tại chỗ, không ngừng hít sâu.
Ở thế giới trước kia, trái tim tôi lúc nào cũng như bị đè lên một tảng đá lớn, mỗi lần hít thở đều thấy ngực bí bách, khó chịu.
Nhưng bây giờ.
Hít thở vô cùng thông suốt.
Toàn thân nhẹ bẫng như muốn bay lên.
Tôi ôm Đại Hoàng, nước mắt tuôn trào.
“Quá tốt rồi… tôi thật sự đã trở về rồi…”
Tôi vùi mặt vào cái bụng ấm áp mềm mại của nó, hít một hơi thật sâu.
Nghẹn ngào nói.
“Đại Hoàng, tao không cần phải đem mày tặng cho người khác nữa.”
“Bây giờ, tao có thể nuôi mày đến lúc già, tiễn mày đi thật tốt rồi.”
【Chương 9】
Ngày hôm sau tôi đến bệnh viện làm kiểm tra chi tiết.
Bác sĩ khó tin, lôi toàn bộ báo cáo kiểm tra trước đây của tôi ra, gọi mấy bác sĩ chủ nhiệm lại cùng nhau thảo luận rất lâu.
Sau đó lại kéo tôi tự mình đi qua máy kiểm tra vài lượt.
Cuối cùng ông ấy vẻ mặt cổ quái nói.
“Cô Tống, chúc mừng cô, bệnh tim bẩm sinh của cô đã khỏi hẳn rồi.”
Ông cảm thán: “Tôi có thể chắc chắn là trước đây chúng tôi không chẩn đoán nhầm, cô làm thế nào được vậy? Đây quả là kỳ tích y học!”
Tôi vừa cười vừa khóc, phụ họa theo.
“Đúng là một kỳ tích.”
——
Sau đó tôi dẫn Đại Hoàng trở về quê nhà.
Ông bà nội mất rồi, người trong làng mỗi lần đi ngang qua nhà tôi đều vô tình để lại trước cửa đủ loại rau củ, thịt muối.
Ngay cả học phí đại học của tôi, cũng là họ mỗi người một ít, người một trăm, người năm mươi mà góp lại.
Họ nói, tôi là cô gái duy nhất trong làng đậu vào một trường đại học trọng điểm, tôi có thể bước ra ngoài, là niềm tự hào của cả làng.
Ban đầu tôi còn tiếc, sau này sẽ không còn cơ hội báo đáp bà con nữa.
Tôi đã dùng năm năm để xây nhà nghỉ, sửa đường, làm cảnh quan cho quê hương.
Bây giờ quê nhà đã bị tôi biến thành một điểm du lịch hot trên mạng.