Ba tôi không chịu nổi nữa, tát mẹ một cái thật mạnh.
Nhân lúc bà ngã xuống đất, ông ta xông lên, đá liên tục mấy cú, đến khi mẹ tôi hoàn toàn bất tỉnh.
Thẩm Ninh đứng bên cạnh vừa định bỏ chạy, liền bị ba tôi túm cổ áo kéo lại.
“Thẩm Ninh! Nói thật cho tao biết, ba ruột của mày là ai? Mày rốt cuộc là con hoang của ai?”
“Ba chính là ba của con mà…” Thẩm Ninh run rẩy mở miệng: “Ba… đừng như vậy… Ninh Ninh sợ…”
Nhưng ngay giây sau, Thẩm Hồng đã đỏ ngầu mắt, điên cuồng tát liên tiếp vào mặt cô ta.
“Con tiện nhân! Đừng tưởng tao không biết — mày vẫn luôn liên lạc với Triệu Uyển Nhi!”
“Sao mày có thể không biết ba ruột của mày là ai? Hai mẹ con mày đã tính toán sẵn hết rồi đúng không?”
“Để tao cam tâm tình nguyện nuôi mày như con ruột suốt bao năm nay?!”
Lúc đầu Thẩm Ninh còn cố xin tha, giả vờ yếu đuối.
Nhưng sau khi bị đánh quá tàn nhẫn, cô ta không chịu nổi nữa, liền đẩy mạnh Thẩm Hồng.
“Đúng! Ngay từ đầu tôi đã biết ông không phải ba ruột tôi!”
“Thẩm Hồng, ông là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là chó liếm của mẹ tôi!”
“Ông mà cũng xứng làm ba tôi sao? Nằm mơ đi!”
“Giờ thì ông đã bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm, tôi sẽ xuất ngoại đoàn tụ với mẹ ruột!”
“Tôi là thiên kim tiểu thư, đời tôi không thể chôn vùi cùng hai kẻ vô dụng các người!”
Nhưng Thẩm Ninh vừa bước được một bước, liền bị Thẩm Hồng kéo lại.
Ông ta đá cô ta ngã lăn ra đất, rồi lao lên đánh túi bụi không chút thương tiếc.
“Tốt lắm! Hai mẹ con bọn mày dám lừa tao?! Đây là quả báo của việc chơi tao đấy!!”
Chẳng mấy chốc, hai người quấn lấy nhau đánh đấm loạn xạ, vô cùng nhếch nhác.
Còn tôi, lúc ấy đang nằm trong vòng tay ông bà, ngửi hương nước hoa đắt tiền trên người họ, ngủ ngon lành với nụ cười ngọt ngào.
Sau chuyện này, ông bà nội tăng cường an ninh cho tôi, đặc biệt là giám sát chặt chẽ ba mẹ tôi và Thẩm Ninh.
Không còn ai quấy phá, tôi cuối cùng đã bình yên lớn lên.
Vì muốn dọn sẵn con đường tương lai cho tôi, ông bà tôi sống khỏe mạnh tới tận năm 85 tuổi mà vẫn cường tráng.
Năm tôi 25 tuổi, dưới sự ủng hộ của ông bà, tôi thuận lợi tiếp quản toàn bộ sự nghiệp nhà họ Thẩm.
Ngày đầu tiên lên nhậm chức, tôi ngồi trong chiếc Rolls-Royce, nhìn ra ngoài cửa sổ,
liền trông thấy ba người vô gia cư nằm bên vệ đường.
Hai nữ, một nam.
Một người cụt chân, một người mù mắt, một người mất cánh tay.
Trên người họ đầy rận bọ, nhìn vô cùng thảm hại.
Nhưng dù đã nhiều năm không gặp, tôi vẫn nhận ra ngay — đó chính là ba mẹ tôi và Thẩm Ninh.
Không ngờ, ba người họ cuối cùng lại rơi vào kết cục thê thảm đến vậy.
Nhưng, tất cả những điều đó, đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Trở lại một kiếp, tôi cuối cùng đã báo thù được cho chính mình ở kiếp trước.
Tương lai của tôi, sẽ chỉ toàn ánh sáng rực rỡ.
(Toàn văn hoàn)