“Theo chiều kim đồng hồ hai trăm lần, không được nhiều hơn cũng không được ít hơn.”

Tôi liếc qua.

“Ai nói với cô?”

“Trong công thức viết như vậy.”

“Cha tôi viết là hai trăm lần sao?”

“Đương nhiên.”

Tôi cố nhịn cười.

Đó không phải con số hai trăm.

Mà là “trộn đến khi thịt dẻo quánh”.

Chữ của cha tôi có thể bị nhận thành thế này, cũng coi như thay giới thư pháp trả được mối thù.

Thấy tôi không nhúc nhích, Hứa Đường hạ giọng cảnh cáo:

“Đừng hòng gây rối.”

“Hiện trường đâu đâu cũng có camera.”

“Hôm nay tôi giành được huy chương vàng, cô vẫn có thể tiếp tục nấu cơm cho nhà họ Tạ.”

“Nếu không, cha tôi chỉ cần nói một câu là có thể khiến quán ăn nhỏ nhà cô đóng cửa.”

Động tác trên tay tôi dừng lại.

“Cha cô còn quản cả giấy phép kinh doanh thực phẩm sao?”

“Ông ấy không quản.”

Cô ta đắc ý mỉm cười.

“Nhưng rất nhiều cửa hàng trên con phố này đều thuộc sở hữu của ông ấy.”

“Bao gồm cả cửa hàng nhà cô.”

Hóa ra đây mới là chỗ dựa khiến cô ta tự tin.

Không phải cô ta thật sự cho rằng quyển công thức thuộc về mình.

Cô ta chỉ cảm thấy tôi không dám tranh với cô ta.

Tôi tiếp tục trộn thịt.

“Yên tâm.”

“Hôm nay nhất định sẽ để cô thi đấu thật tốt.”

Vòng đầu tiên là món ăn quy định.

Hứa Đường miễn cưỡng hoàn thành, điểm số xếp thứ ba.

Vòng thứ hai là món ăn sáng tạo.

Cô ta bưng món thịt viên đầu sư tử hầm trong của cha tôi lên, kể cho ban giám khảo nghe câu chuyện thời thơ ấu hái hoa quế giữa mùa đông.

Ban giám khảo nghe đến vô cùng cảm động.

Cho đến khi mở nắp nồi.

Trong nồi không có thịt viên đầu sư tử.

Chỉ có một nồi canh thịt băm.

Cả hiện trường im lặng.

Hứa Đường nhìn chằm chằm tôi.

“Cô đã giở trò với chậu thịt của tôi!”

Tôi giơ hai tay lên.

“Camera quay lại toàn bộ quá trình.”

Cô ta nghiến răng, nặn lại một viên rồi thả vào nồi.

Vừa chạm nước, viên thịt lại tan ra.

Giám khảo nhíu mày.

“Trong công thức của em không viết bước định hình sao?”

“Có viết.”

Hứa Đường vội vàng mở quyển công thức.

Bên trên thật sự không có.

Ánh mắt cô ta hoảng loạn, nhanh chóng chỉ vào tôi.

“Là cô ta xé mất trang quan trọng!”

Tôi suýt vỗ tay cho cô ta.

Trang bìa lót do cô ta đốt.

Bây giờ trang quan trọng cũng biến thành do tôi xé.

Một quyển công thức ở trong tay cô ta còn có thể bịa chuyện hơn cả phim truyền hình dài tập.

Nhân viên ban tổ chức bước lên sân khấu.

“Bạn học Hứa, em luôn khẳng định đây là công thức nguyên bản của mình.”

“Tại sao bước quan trọng bị thiếu mà em lại hoàn toàn không biết?”

Sắc mặt Hứa Đường trắng bệch.

“Em nhất thời căng thẳng.”

“Vậy mời em trình bày đầy đủ cách làm.”

Cô ta há miệng nhưng hồi lâu vẫn không trả lời được.

Tôi giơ tay ở dưới sân khấu.

“Tôi biết.”

Hứa Đường lập tức hét lên:

“Đương nhiên cô ta biết.”

“Cô ta đã lén xem công thức của tôi!”

Người phụ trách ban tổ chức không để ý đến cô ta mà nhìn tôi.

“Bạn học Lâm Chi, đơn đề nghị kiểm tra bản quyền của em đã được thông qua.”

Màn hình lớn sáng lên.

Thời gian đăng ký bản điện tử của quyển công thức là ba năm trước.

Trong mục tên tác giả ghi rõ tên tôi và cha.

Cả hiện trường lập tức xôn xao.

Hứa Đường lại đột ngột giành lấy micro.

“Giấy xác nhận cũng có thể làm giả!”

“Nhà cô ta nghèo như vậy, sao có thể nghiên cứu được loại món ăn này?”

Tôi nhìn cô ta vài giây.

“Vậy thi nấu ngay tại đây.”

“Cùng nguyên liệu, cùng thời gian.”

“Ai nấu được thì người còn lại ngậm miệng.”

Ban giám khảo đồng ý.

Hai bộ dụng cụ nấu ăn được đẩy lên sân khấu.

Hứa Đường nhìn tôi, đột nhiên bật cười.

“Được thôi.”

“Nhưng cô đừng hối hận.”

Không ai biết cô ta đã đến gần bàn bếp của tôi từ lúc nào.

Cũng không ai phát hiện chai nước dùng trong suốt của tôi đã bị đổi thành một chai nước trắng.

9

Thời gian thi bắt đầu.

Tôi cầm chai nước dùng lên, vừa mở ra đã ngửi thấy có gì đó không đúng.

Nước trắng không có mùi thơm.

Cũng không có chất keo từ nước dùng tôi đã ninh sẵn.

Hứa Đường đứng bên cạnh nhìn tôi, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Tại sao không làm?”

“Chẳng lẽ không có nước dùng nấu sẵn, cô không làm được gì sao?”

Rõ ràng cô ta cho rằng toàn bộ bản lĩnh của tôi đều nằm ở những nguyên liệu đã chuẩn bị từ trước.

Tôi đổ nước trắng vào nồi.

“Ai nói món hầm trong nhất định phải ninh nước dùng từ trước?”

Nụ cười của Hứa Đường khựng lại.

Tôi không để ý đến cô ta nữa.

Thịt gà, giăm bông và nấm lần lượt được cho vào nồi.

Vì thời gian có hạn, tôi thay cách hầm chậm truyền thống bằng phương pháp chia giai đoạn để chiết xuất vị ngọt.

Đây là phương pháp tôi nghĩ ra sau khi cha nằm viện, vì muốn ông nhanh chóng được ăn một bữa cơm nóng.

Trong công thức không viết.

Hứa Đường càng không thể biết.

Ở bên kia, cô ta làm theo quyển công thức không hoàn chỉnh, thử nặn thịt viên đầu sư tử lần thứ ba.

Viên thịt vẫn tan ra.

Trong lúc cuống quýt, cô ta lén cho vào một lượng lớn tinh bột.

Cuối cùng, viên thịt đầu sư tử cũng thành hình.

Chỉ có điều cứng như bốn quả bóng chày.

Giám khảo dùng đũa chọc ba lần vẫn không xuyên qua.

Khung cảnh nhất thời vô cùng lúng túng.

Tôi không nhịn được mà đề nghị: