Nhìn đao quang lạnh lẽo vung xuống, ta bỗng chạm tay vào cổ tay trái— nơi từng có một chiếc vòng vàng đan bằng tơ.

Vì tình mà vứt bỏ tất cả, rốt cuộc cũng chỉ là một chữ ‘tình’ mà thôi.

Ngay khoảnh khắc ta nhắm mắt chờ ch,et, mặt đất bỗng rung chuyển.

Ầm!

Một cái hộp sắt khổng lồ rơi xuống thành lâu, Trình Tri Tinh nhảy ra từ bên trong, tay ôm một chiếc hộp đen kỳ lạ.

Hắn bực bội hét lên:

“Biết rồi, biết rồi! Ngươi hét to vậy làm gì?”

Trình Tri Tinh vừa xuất hiện đã lập tức giơ hộp đen trong tay lên, lạnh lùng nhấn một nút.

Một luồng ánh sáng đỏ rực xuyên thẳng từ hộp đen bắn ra, chỉ trong nháy mắt, Cầm Cách Lặc— từ một con người bằng xương bằng thịt— bị cắt thành bốn khối thịt.

M,áu nóng và nội tạng bắn đầy lên đầu lên mặt ta.

Trình Tri Tinh cất hộp đen lại, không hề có chút tội lỗi nào, nhún vai một cái, sau đó bước nhanh về phía ta, chẳng ngại ta dính đầy m,áu tanh, lập tức ôm chặt ta vào lòng.

“Nhìn thấy ngươi bị người ta cầm đao chém, tim ta suýt nữa ngừng đập rồi.”

Bất chấp vết thương trên vai, bất chấp khung cảnh hỗn loạn trên chiến trường, ta siết chặt hai tay ôm lấy hắn, vùi mặt vào lòng hắn, vừa khóc vừa cười:

“Trình Tri Tinh, ta cứ muốn hét thật to như thế đấy!”

Trong cơn loạn của Đại Ngụy, ta đã trải qua vô số hiểm cảnh.

Chỉ cần sơ sẩy một bước, tất cả những gì đang yên ổn sẽ lập tức rơi vào vực sâu vạn trượng.

Nhưng, vì Trình Tri Tinh vẫn luôn ở bên cạnh, thế gian này chưa bao giờ khiến ta thấy sợ hãi.

Bởi vì vòng vòng luẩn quẩn, núi và sông cuối cùng cũng có ngày tái ngộ.

Bởi vì, mọi lối rẽ xa lạ đều có đường về, mọi tuyệt vọng cuối cùng cũng sẽ tìm thấy hy vọng.

Phiên ngoại 1: Cáp Na

Lần đầu tiên Cáp Na gặp Mạnh Phá Phàm, là khi nàng vừa nhậm chức Đại tướng quân, đến các bộ lạc Bắc Cương tuần tra.

Khi ấy, nàng chỉ mới hai mươi hai tuổi, khoác trên mình chiến bào đỏ rực, trường thương giắt ngang eo, cưỡi trên lưng một con tuấn mã trắng như tuyết.

Nàng kiêu hãnh và chói mắt như một đóa hồng dại, đâm thẳng vào mắt Cáp Na, khiến hắn không thể rời đi dù chỉ một giây.

Nhưng…

Mạnh Phá Phàm xuất thân danh môn, võ công cao cường, địa vị tôn quý, người theo đuổi nàng nhiều không đếm xuể, làm sao có thể để mắt đến một vương tử nhỏ bé của bộ tộc như hắn?

Nàng không phát hiện ra ánh mắt vừa si mê vừa thất vọng của hắn.

Nhưng mẫu thân hắn thì có.

Bà kéo hắn vào trong lều trướng, đưa cho hắn một chiếc gương, nhẹ nhàng dặn dò:

“Cáp Na, đừng nóng vội. Hãy tận dụng lợi thế lớn nhất của mình. Thu hút đàn ông hay đàn bà, đạo lý đều giống nhau.”

Mẫu thân hắn vốn là người Ngụy, khi còn trẻ từng là một ca cơ danh tiếng vùng Giang Nam.

Sau khi dành dụm đủ tiền chuộc thân, bà lang bạt khắp nơi, sau đó gặp phụ thân hắn, sinh ra hắn tại bộ tộc Đinh Linh.

Nhìn vào tấm gương, Cáp Na nhớ lại cách mẫu thân đối đãi với phụ thân, bàn tay dài mảnh lướt qua gương mặt lai tuyệt mỹ của mình, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định.

Hắn phải ra tay.

Dựa vào thân phận vương tử, Cáp Na luôn khéo léo sắp đặt để có thể “vô tình” gặp gỡ Mạnh Phá Phàm.

Hắn có gương mặt tuấn mỹ, phong thái lại nho nhã do mẫu thân huấn luyện, chẳng bao lâu sau, Mạnh Phá Phàm đã bắt đầu để ý đến hắn.

Điều này khiến các vương tử của các bộ lạc lớn khác vô cùng ghen ghét.

Bọn chúng liên thủ, định dạy cho Cáp Na một bài học.

Thực ra, Cáp Na có võ nghệ không tệ, có đủ mười mấy cách để phản kích, nhưng khi thấy Mạnh Phá Phàm tình cờ đi ngang qua, hắn lập tức bỏ qua tất cả phản kháng, để mặc bản thân bị đánh đến bầm dập.

Bởi vì, nàng ấy vốn căm ghét kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu.

Không phải sao?

Hắn nở một nụ cười yếu ớt mà dịu dàng, rồi mềm mại ngã vào lòng Mạnh Phá Phàm.

Quả nhiên, Mạnh Phá Phàm tức giận, mắng những kẻ kia xối xả.

Nhưng…

Sau khi thương thế lành lại, Cáp Na đinh ninh rằng mình có thể thuận lý thành chương đi tìm nàng để tạ ơn, lại bất ngờ nghe nàng nói:

“Cáp Na vương, chuyện hôm ấy, ta đều thấy rõ. Ngươi cố ý tính toán đúng thời điểm ta đi ngang qua, dụ bọn chúng ra tay đánh ngươi.”

Mặt nạ ngụy trang bị lột trần, Cáp Na hoảng loạn, mím môi, không biết nên biện giải thế nào.

Vừa ngước lên, liền nhìn thấy gương mặt kiều diễm của Mạnh Phá Phàm gần ngay trước mắt.

“Tướng quân…”

Hắn còn chưa kịp nói gì, tay nàng đã nâng cằm hắn lên.

Mạnh Phá Phàm nheo mắt, nhẹ nhàng lướt tay qua làn da trắng mịn của hắn, chậm rãi nói:

“Chờ khi ta diệt xong Hung Nô, ngươi có nguyện ý cưới ta không?”

Bị vạch trần kế sách, hắn vốn nghĩ rằng nàng sẽ chán ghét mình.

Thế nhưng…

Câu hỏi đột ngột này khiến toàn thân hắn run lên, giọng nói cũng không thể giữ vững:

“Ta… tất nhiên là nguyện ý!”

Nói xong, hắn cúi đầu, hôn lên môi nàng.

Mạnh Phá Phàm hưởng thụ nụ hôn nồng nhiệt, nhưng trong đầu lại nhớ về lần đầu tiên gặp hắn.