“Em biết anh muốn mang đến cho em một đám cưới hoàn hảo nhất, nhưng đám cưới này cũng là do em dày công chuẩn bị rất lâu rồi, hoàn toàn không làm mất mặt Yến thị và Tô thị.”

Nói rồi, tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng, ra hiệu cho Yến Thiên Tung cũng xem thử.

“Thế nào, tất cả mọi thứ ở đây đều do chính tay em tỉ mỉ chuẩn bị, thậm chí còn phải dùng đến cả những mối quan hệ của Đại tiểu thư nhà họ Tô nữa, ngay cả ban nhạc đang chơi em cũng mời từ nước ngoài về đấy.”

“Anh còn có điểm nào không hài lòng sao?”

Yến Thiên Tung làm ra vẻ ngắm nghía hội trường cưới, rồi mỉm cười.

“Quả thực rất tuyệt, mắt thẩm mỹ của em chẳng khác gì so với trước đây, tất nhiên là anh đồng ý rồi.”

“Với đám cưới này, anh không thể để em phải tự mình bỏ công một phía được. Khách khứa của Yến thị và Tô thị cũng sắp đến nơi rồi. Tháp chocolate vận chuyển bằng đường hàng không từ Bỉ, hoa hồng vàng mà em yêu thích nhất, anh cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi.”

Tôi nhìn Yến Thiên Tung, trong đôi mắt chứa chan ý cười của anh lại ẩn giấu sự nghiêm túc.

Ánh mắt ấy gần như muốn hút trọn tâm trí tôi.

Tôi thoáng ngẩn người.

Tuy rằng đã đồng ý với việc gia đình sắp xếp liên hôn.

Nhưng đó chỉ là giải pháp bất đắc dĩ, viễn cảnh tốt đẹp nhất mà tôi tưởng tượng ra cũng chỉ là tôi và Yến Thiên Tung tương kính như tân, không bước qua ranh giới.

Nhưng hiện tại xem ra, Yến Thiên Tung lại không hề nghĩ như vậy.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tần Duệ Ý ở bên cạnh đã trừng mắt tức giận nhìn chúng tôi, gào lên:

“Đừng diễn nữa! Rốt cuộc các người muốn gì? Tại sao không trả lời câu hỏi của tôi!”

Yến Thiên Tung uể oải liếc nhìn anh ta một cái, rồi nở nụ cười giễu cợt.

“Tần Duệ Ý, anh đến bây giờ vẫn chưa biết thân phận của Tô Nghênh Thu sao? Đáng thương thật, xem ra cô ấy đối với anh cũng chẳng có bao nhiêu chân tình đâu.”

“Tô Nghênh Thu, chính là Đại tiểu thư của gia tộc vận tải biển Tô thị cơ mà!”

Anh vờ như cảm thán.

Trong nháy mắt, Tần Duệ Ý chết sững tại chỗ…

7

“Ăn nói xằng bậy!”

Đáy mắt Tần Duệ Ý thoáng qua sự hoang mang, phẫn nộ và không thể tin được.

Cuối cùng tất cả hóa thành ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt.

“Các người đừng giả thần giả quỷ nữa! Tôi và Tô Nghênh Thu đã bên nhau bảy năm trời, nếu cô ấy thực sự là thiên kim của gia tộc vận tải biển Tô thị, sao có thể chịu khổ cùng tôi suốt bao năm qua?”

Vận tải biển Tô thị chính là tập đoàn lớn ngang hàng với Yến thị.

Nếu tôi thực sự là Đại tiểu thư nhà họ Tô, sao tôi có thể giấu nhẹm thân phận mà sống cùng Tần Duệ Ý nhiều năm như vậy?

Thậm chí còn tình nguyện cùng anh ta chen chúc trong một căn phòng trọ tồi tàn?

“Đủ rồi! Trò cười này đến đây là kết thúc!”

Giọng anh ta trầm xuống, nhưng lại mang theo một chút run rẩy, ngay cả đôi môi cũng không tự chủ được mà run lên bần bật.

“Tô Nghênh Thu, cô nghĩ làm vậy là tôi sẽ tin cô sao?”

“Bây giờ cô thành thật khai hết ra, tôi vẫn có thể tha thứ cho cô… Đám cưới này, tôi có thể đi hết nghi thức với cô.”

“Nhưng mà!”

Tần Duệ Ý đột ngột chuyển hướng, lôi Lâm Khởi Vân từ phía sau lên trước mặt, hất cằm nói:

“Tôi và Khởi Vân sẽ không ly hôn, đây là hình phạt cho chuyện cô bày ra cái mớ hỗn độn ngày hôm nay! Sau này nếu cô biểu hiện tốt, tôi mới cân nhắc đến việc cấp cho cô một tờ giấy chứng nhận kết hôn.”

Anh ta dùng thái độ kẻ cả nhìn tôi từ trên cao xuống, cố đè nén sự hoảng loạn tận sâu trong mắt và trong lòng, chỉ để lại sự chắc nịch thường thấy mỗi khi đối diện với tôi.

Tần Duệ Ý tin chắc rằng, tôi chắc chắn sẽ hèn mọn xin lỗi cho đến khi anh ta tha thứ cho tôi mới thôi.

Đó là sự tự tin mà anh ta nuôi dưỡng được sau bảy năm được tôi yêu thương.

Ngay cả khi gặp nạn đắm tàu, tôi vẫn không ngần ngại hy sinh bản thân để cứu anh ta cơ mà.