Một người đàn ông tầm 30 tuổi, đeo kính gọng đen, ánh mắt sắc sảo, đeo một chiếc balo máy ảnh to đùng.
Lúc anh ta bước vào, Tổng giám đốc Chu vẫn chưa đi.
Hai người nhìn nhau, không khí thoang thoảng sự căng thẳng tế nhị.
Một bên muốn dìm tin tức xuống là quản lý cấp cao của doanh nghiệp.
Một bên muốn làm tin chấn động là phóng viên báo chí.
“Tổng giám đốc Chu, hân hạnh.” Lý Khải vươn tay.
Rõ ràng, anh ta biết Tổng giám đốc Chu.
Tổng giám đốc Chu hơi bối rối bắt tay lại.
“Phóng viên Lý, thật tình cờ.”
“Không tình cờ đâu.” Lý Khải cười cười, một câu hai ý.
“Tôi cất công đến đây vì chuyện này mà.”
Anh ta nhìn sang tôi.
“Cô Hứa, có phiền nếu thêm một khán giả không?”
Anh ta chỉ về phía Tổng giám đốc Chu.
Tôi lắc đầu.
“Không phiền, Tổng giám đốc Chu hiện tại là đồng minh của tôi.”
Biểu cảm của Tổng giám đốc Chu thả lỏng hơn một chút, trao cho tôi một ánh mắt biết ơn.
Anh ta biết, câu nói này của tôi đã biến anh ta từ “đối tượng bị phỏng vấn” thành “bên liên quan đến sự việc”, tính chất hoàn toàn thay đổi.
Lý Khải cũng không để bụng, anh ta lấy từ trong balo ra máy ghi âm và sổ tay.
“Cô Hứa, chúng ta bắt đầu thôi.”
Anh ta không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.
“Từ lúc cô nhận được cuộc điện thoại phạt bốn ngàn tệ kia, hãy kể lại toàn bộ chi tiết cho tôi.”
Tôi kể lại một cách rành mạch, khách quan những gì mình đã trải qua.
Từ việc chuyển khoản báo cảnh sát, đến đối chất với Vương Cường.
Từ việc Lâm Mạn tới nhà, đến việc em trai cô ta đe dọa.
Tôi lấy ra đoạn ghi âm cuộc gọi với ban quản lý, ảnh chụp bài đăng trên diễn đàn cư dân, và cả đoạn video gã đàn ông chặn cửa.
Cuối cùng, tôi đặt chiếc USB chứa đoạn video giao dịch ở phòng chứa đồ lên bàn trà.
“Đây là bằng chứng quan trọng nhất.”
Mắt Lý Khải càng lúc càng sáng lên.
Anh ta vừa ghi chép nhoay nhoáy, vừa liên tục gật đầu.
“Hoàn hảo, quá hoàn hảo!”
Anh ta nhìn tôi, như đang nhìn một kho báu.
“Cô Hứa, cô là đương sự bình tĩnh nhất, có tư duy logic nhất mà tôi từng gặp.”
“Phụ nữ bình thường gặp phải chuyện này, một là nuốt giận cho qua, hai là gào khóc ầm ĩ bù lu bù loa.”
“Cô đã cung cấp một ví dụ mẫu mực chuẩn sách giáo khoa về việc bảo vệ quyền lợi.”
Tổng giám đốc Chu ngồi nghe bên cạnh, sắc mặt ngày càng ngưng trọng.
Anh ta hiểu rất rõ, những điều tôi nói, một khi được đưa ra ánh sáng qua ngòi bút và ống kính của Lý Khải, sẽ tạo nên một cơn địa chấn khủng khiếp cỡ nào.
Đây đã không còn là một vụ bê bối nhỏ của một khu chung cư nữa.
Nó liên quan đến viên chức nhà nước, thế lực xã hội đen, và cả một tập đoàn bất động sản nổi tiếng toàn quốc.
Cuộc phỏng vấn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.
Khi kết thúc, Lý Khải gập sổ tay lại, nhìn tôi.
“Cô Hứa, với tư cách cá nhân, tôi cho cô một lời khuyên.”
“Lời khuyên gì?”
“Hãy cẩn thận người phụ nữ tên Lâm Mạn này.”
“Thế lực của cô ta, có thể lớn hơn cô tưởng tượng rất nhiều.”
Lý Khải hạ giọng.
“Tôi chạy tin xã hội nhiều năm nay, gặp không ít chuyện rồi.”
“Hạng người như Vương Cường, chỉ là con tốt thí, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển.”
“Người thực sự lợi hại, là Lâm Mạn đứng đằng sau hắn.”
“Vừa nãy tôi đã nhờ người điều tra.”
Lý Khải nhìn tôi, nói từng chữ một.
“Bố của Lâm Mạn, là cựu lãnh đạo cấp cao của thành phố đã nghỉ hưu. Dù đã nghỉ hưu, nhưng học trò, người quen cũ vẫn rải rác khắp các ban ngành.”
“Bản thân cô ta mở một công ty truyền thông, chuyên đi xử lý ‘rắc rối’ cho người khác.”
“Vương Cường trước đây ở cơ quan cũ bị tố cáo vì vấn đề tác phong, cuối cùng cũng là do cô ta dọn dẹp êm đẹp.”
Tổng giám đốc Chu nghe xong hít một ngụm khí lạnh.