Bố tôi há miệng, chẳng phản bác nổi một chữ.

Bởi vì câu nào cũng là sự thật.

Ông im lặng hồi lâu rồi đổi sang hướng khác:

“Em đã nghĩ chưa, ly hôn rồi em sẽ làm thế nào? Rời khỏi nhà họ Lê, em chẳng là gì cả.”

Nếu là mẹ tôi ba tháng trước, nghe câu này chắc đã khóc.

Nhưng mẹ tôi bây giờ lại cười.

“Chẳng là gì cả?”

Bà lấy điện thoại ra, mở một tài liệu rồi đẩy qua:

“Nửa năm qua với mảng từ thiện, em kéo về ba đối tác chiến lược, giá trị thương hiệu tăng gấp đôi.”

“Tuần trước có hai công ty tìm em, mức lương họ đưa ra gấp mười lần tiền tiêu vặt anh cho em.”

“Lê Nghiễn Xuyên, là nhà họ Lê cần em, không phải em không thể rời khỏi nhà họ Lê.”

Bố tôi nhìn chằm chằm tài liệu ấy, hồi lâu không nói được gì.

Lần đầu tiên ông phát hiện người phụ nữ trước mặt mình đã không còn là cô vợ nhỏ chỉ biết chờ chồng về ăn cơm năm xưa.

Mẹ tôi đẩy đơn ly hôn về phía trước:

“Tài sản chia theo luật hôn nhân, em không lấy thừa một đồng, cũng không nhường một đồng.”

“Quyền nuôi dưỡng Tinh Dao thuộc về em, anh có quyền thăm con.”

“Ký đi.”

Tay bố tôi lơ lửng giữa không trung, mãi vẫn không đặt xuống.

Đúng lúc này, bà nội từ trên lầu đi xuống.

Tất cả mọi người đều tưởng bà sẽ ngăn cản.

Dù sao hào môn sợ nhất là ly hôn, càng sợ chia tài sản.

Không ngờ bà nội bước đến bàn, liếc bản thỏa thuận một cái, quay sang mắng bố tôi:

“Ký!”

“Con dâu tốt như thế này là chính mày tự làm mất!”

“Tri Hạ, con cứ yên tâm mà đi.”

Bà nội nắm tay mẹ tôi:

“Phần thừa kế của Tinh Dao, bà đã lập giấy tờ từ lâu rồi, một chữ cũng không thay đổi.”

“Sau này dù con không còn là con dâu nhà họ Lê thì vẫn mãi là người có ơn với nhà chúng ta.”

Bố tôi nhìn đơn ly hôn, nhìn mẹ, rồi lại nhìn tôi.

Cuối cùng, ông cầm bút lên, tay run rẩy ký tên.

Ký xong, ông khàn giọng hỏi một câu:

“Tinh Dao… con hận bố không?”

Tôi lắc đầu, nói một câu thật lòng:

“Con không hận bố.”

“Con chỉ thấy tiếc thay cho bố.”

“Nữ chính thật sự ở ngay trong nhà bố không biết trân trọng, lại cứ phải chạy ra ngoài tìm một người diễn vai nữ chính.”

Mắt bố tôi lập tức đỏ lên.

Tin ly hôn truyền ra, cả công ty đều kinh ngạc.

Ai cũng tưởng Thẩm Tri Hạ đã thua, phải xám xịt rời khỏi hào môn.

Kết quả một tuần sau, công ty mới của mẹ tôi chính thức thành lập.

Vốn khởi nghiệp là số cổ phần được chia sau ly hôn, cộng thêm tiền của ba quỹ đầu tư mạo hiểm tranh nhau rót vào.

Trong lễ ký kết, phóng viên hỏi bà có cảm nghĩ gì.

Mẹ nhìn vào ống kính, cười vô cùng rạng rỡ:

“Trước đây mọi người gọi tôi là bà Lê.”

“Từ hôm nay, xin hãy gọi tôi là Tổng giám đốc Thẩm.”

Mà lúc này Ôn Chi vẫn chưa biết.

Lá bài cuối cùng mà cô ta siết chặt trong tay cũng sắp hết hiệu lực.

Tin bố mẹ tôi ly hôn truyền tới tai Ôn Chi.

Cô ta kích động đến mất ngủ cả đêm.

Trong bàn tính của cô ta:

Chính thất đi rồi, vị trí đã trống.

Trong bụng cô ta có huyết mạch nhà họ Lê.

Chỉ cần đứa trẻ ra đời, cô ta chính là ứng cử viên duy nhất cho vị trí bà Lê mới.

Vì thế đến ngày đứa trẻ đầy tháng, cô ta bế con, một lần nữa bấm chuông nhà họ Lê.

Lần này cô ta khôn hơn, không khóc không làm ầm, vừa vào cửa đã đánh vào tình thân:

“Lão phu nhân, bà nhìn đứa trẻ đi, mắt mũi giống Nghiễn Xuyên biết bao.”

“Cháu không cầu gì khác, chỉ mong đứa trẻ có thể nhận tổ quy tông, được ghi tên vào gia phả nhà họ Lê.”

“Còn cháu… cháu chỉ ở bên cạnh chăm sóc con, danh phận gì đó cứ tùy duyên.”

Tùy duyên?

Chút tâm tư đó của cô ta viết hết lên mặt rồi.

Đứa trẻ vào gia phả, mẹ theo con bước vào cửa, một bước lên trời.

Trước tiên bà nội bảo luật sư công khai kết quả giám định tư pháp, xác nhận đứa trẻ của Ôn Chi đúng là huyết mạch nhà họ Lê.

Điểm này nhà họ Lê thừa nhận.

Nhưng thứ họ thừa nhận chỉ là đứa trẻ, không phải kịch bản của cô ta.

Bà nội bế đứa trẻ nhìn một lúc rồi gật đầu:

“Quả thật giống Nghiễn Xuyên.”

Mắt Ôn Chi sáng lên.

Bà nội nói tiếp:

“Vì thế, nhà họ Lê sẽ nhận đứa trẻ này.”

Khóe môi Ôn Chi vừa nhếch lên.

“Nhưng…”

Bà nội đột nhiên đổi giọng:

“Nhận đứa trẻ, không nhận cô.”

Ngay trước mặt Ôn Chi, bà nội để luật sư tuyên đọc quyết nghị của cuộc họp gia tộc nhà họ Lê:

“Một, nhà họ Lê chịu toàn bộ chi phí nuôi dưỡng và giáo dục của đứa trẻ, có tài khoản chuyên biệt, chuyển tiền hằng tháng.”

“Hai, tiền nuôi dưỡng do quỹ tín thác quản lý, chỉ được sử dụng cho đứa trẻ, bản thân Ôn Chi không có quyền rút một đồng.”

“Ba, Ôn Chi không được lấy danh nghĩa đứa trẻ tham gia bất cứ công việc nào của Lê thị, không được bước vào phạm vi tài sản cốt lõi của nhà họ Lê.”

“Bốn, người thừa kế của Tập đoàn Lê thị là và chỉ có thể là Lê Tinh Dao.”

Từng điều từng điều được đọc ra, gương mặt Ôn Chi từng chút một sụp xuống.

Cô ta tính toán năm năm, canh điểm, diễn kịch, mang thai, ép cung.

Kết quả đứa trẻ có nơi nương tựa, còn bản thân cô ta vẫn hai bàn tay trắng.

“Dựa vào cái gì?!”

Cuối cùng cô ta không nhịn nổi nữa, hét lên:

“Tôi sinh con trai cho nhà họ Lê!”

“Dựa vào cái gì mà tôi chẳng nhận được gì?!”

Tôi ngồi trên sofa, thong thả lên tiếng:

“Dì Ôn Chi, dì tự nghe lại câu mình vừa nói đi.”