Thẩm Thanh Dao cắn rách khóe môi anh, tức giận nói: “Anh không có niềm tin với em đến vậy sao?”

“Anh nghi ngờ tình yêu em dành cho anh đến vậy sao?”

Cô càng nói càng tủi thân, giọng không khỏi mang theo tiếng khóc: “Hai ngày nay, em đã nghĩ vô số lần. Em yêu anh, rất yêu anh, em sẽ không rời khỏi anh…”

Đồng tử Cố Tự Bạch run lên, trái tim vỡ vụn rơi xuống vực sâu lập tức bay thẳng lên thiên đường.

Anh ôm chặt cô, xoay người chống hai tay bên cạnh cô, từng chút một hôn đi nước mắt trên mặt cô.

“Là anh không tốt, xin lỗi…”

“Anh nên tin em…”

Cố Tự Bạch vùi mặt vào cổ cô, nước mắt không khống chế được rơi xuống.

“Anh cũng yêu em, Thanh Dao.”

Thẩm Thanh Dao dùng nụ hôn trả lời anh.

Hai người tháo gỡ khúc mắc, không kìm được mà lăn lên giường.

Đột nhiên, Cố Tự Bạch dừng động tác.

Thẩm Thanh Dao thở gấp, nheo mắt nhìn anh, ra hiệu anh tiếp tục.

Cố Tự Bạch nghiêm túc nói: “Em nhất định phải ăn chút gì.”

Nói xong, anh thật sự xuống giường.

Thẩm Thanh Dao tức đến trợn tròn mắt, cầm chiếc gối bên cạnh ném về phía anh: “Cố Tự Bạch, anh cút đi!”

Cô lăn một vòng trên giường, nhưng trên mặt đầy ý cười.

Tương lai còn rất dài, cô sẽ cùng anh đi thật tốt cho đến tận cùng năm tháng.