QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/cuoc-doi-bi-danh-trao/chuong-1
“Với tôi, Lý An Ninh mới là gia đình thật sự.”
“Là người thân duy nhất, tốt nhất của tôi trên đời này.”
Còn mấy người đang đứng trước mặt.
Số phận cho chúng tôi chung dòng máu.
Nhưng cũng vạch ra giữa chúng tôi một ranh giới không thể vượt qua.
Tôi vĩnh viễn, vĩnh viễn không tha thứ cho họ.
Vĩnh viễn, vĩnh viễn không tha thứ cho những kẻ đã hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi.
Nghe xong câu chuyện của tôi, tất cả mọi người có mặt đều khóc không thành tiếng.
Ba mẹ và anh trai còn định nói thêm gì đó.
Ngay lập tức bị đồng nghiệp của tôi đuổi thẳng ra ngoài.
“Đi đi đi, mau đi cho khuất mắt!”
“Các người làm bao chuyện trời không dung đất không tha, giờ còn mặt mũi đứng đây giả làm người tốt à?”
“Nếu là tôi, tôi đã đâm đầu vào tường chết quách cho rồi!”
“Người ta nói hổ dữ còn không ăn thịt con, vậy mà các người lại nỡ đối xử với con ruột như thế…”
Đồng nghiệp của tôi là người cực kỳ nhiệt tình và thẳng thắn.
Tiếng quát ấy lập tức thu hút không ít ánh nhìn xung quanh.
Ba mẹ và anh trai vốn sĩ diện.
Không chịu nổi những ánh mắt bàn tán, liền bỏ chạy như trốn nợ.
Chương 9
Sau khi đuổi họ đi, đồng nghiệp chủ động ở lại chăm sóc tôi.
Cô ấy hơi ngượng ngùng gãi đầu, dè dặt hỏi:
“Ờm… rốt cuộc tớ nên gọi cậu là Giang Vy hay Lý An Ninh đây?”
Tôi mỉm cười.
“Cứ gọi tớ là Giang Vy đi.”
Nếu Lý An Ninh ở trên trời có linh thiêng, tôi nghĩ cô ấy cũng sẽ mong tôi sống đúng với con người vốn có của mình.
Trong những năm tháng dài dằng dặc tự mình vật lộn sinh tồn, tôi đã hiểu ra rất nhiều điều.
Quá khứ đã không thể thay đổi.
Vậy thì chỉ có thể trân trọng hiện tại.
Lý An Ninh cũng được, Giang Vy cũng được.
Chỉ là một cái tên, chẳng thể thật sự thay đổi điều gì.
Tôi đã tìm ra con đường mình muốn đi tiếp.
Tôi sẽ sống trọn đời này theo cách mình mong muốn.
Tên gọi với tôi, chỉ là một cách xưng hô đơn giản mà thôi.
Nghe tôi nói vậy, đồng nghiệp khóc còn dữ hơn.
Cô ấy không nhịn được ôm chặt lấy tôi.
“Giang Vy, sao cậu mạnh mẽ thế chứ?”
“Tớ luôn cảm thấy cậu có gì đó rất khác bọn tớ, không ngờ… không ngờ lại là như vậy.”
“Cậu thật sự quá khổ rồi…”
Thấy cô ấy khóc đến đáng thương, tôi vừa định an ủi.
Không ngờ cô ấy tự lau nước mắt, lại vỗ vai tôi.
“Nhưng không sao đâu Giang Vy, đó đều là chuyện đã qua rồi.”
“Bây giờ cậu có tớ, có rất nhiều bạn bè, bọn tớ sẽ bảo vệ cậu.”
“Sau này nếu mấy người đáng ghét đó còn dám tới quấy rầy cậu, tớ nhất định giúp cậu đuổi họ đi!”
Tôi bị dáng vẻ của cô ấy chọc cười.
Đưa ngón út ra móc ngoéo với cô ấy.
“Một lời đã hứa.”
Xuất viện xong, tôi xin nghỉ dài ngày cho bản thân.
Muốn nghỉ ngơi một thời gian, tiện thể tiếp tục các buổi theo dõi tâm lý.
Sếp cũng nghe loáng thoáng vài chuyện liên quan đến tôi.
Không nói nhiều, liền dứt khoát đồng ý.
Cầm đơn xin nghỉ trong tay, tôi khẽ thở dài trong lòng.
Có vài chuyện, cuối cùng cũng phải kết thúc.
Bây giờ, có lẽ là thời điểm thích hợp nhất.
Sau nhiều năm, tôi lại hẹn gặp những người từng là gia đình mình.
Lần này đi cùng họ, còn có Phó Diệc An.
Trên tay anh ta đeo chiếc nhẫn cưới giống hệt Giang Trân Mỹ.
Khi nhìn thấy tôi, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
Lúng túng một lúc lâu, cuối cùng vẫn nở nụ cười chào hỏi:
“Giang Vy, lâu rồi không gặp, mấy năm nay em sống có tốt không?”
Tôi cũng giống anh ta, mỉm cười lịch sự nhưng xa cách.
“Thưa Phó tiên sinh, chúng ta không thân, anh không cần khách sáo trước mặt tôi.”
Phó Diệc An sững người một chút, vừa bất ngờ vừa khó tin.
“Sao lại không thân?”
“Anh trai em suốt ngày nhắc trước mặt tôi, nói em thầm thích tôi rất nhiều năm.”
“Sao hôm nay gặp tôi rồi mà còn không vui? Hay là em trách tôi hủy hôn để cưới Giang Trân Mỹ?”
Lời của Phó Diệc An khơi lên trong tôi những ký ức xa xôi.
Ngày đầu tôi được đón về nhà họ Giang.
Ngày đầu tiên tôi gặp Phó Diệc An.
Trong lòng tôi quả thật từng có một rung động khó gọi tên.