mẹ chồng khắt khe, than con không nghe lời. Cô ta là kiểu nội trợ điển hình ở phố nhỏ: hư vinh, độc địa và ngu ngốc.
Trong những bài đăng rải rác suốt nhiều năm, Chu Vân phác họa được bức chân dung hoàn chỉnh của nhà Vương Hạc. Vương Hạc điều hành một công ty trang trí nội thất quy mô nhỏ. Gọi là công ty nhưng thực chất là một tên thầu khoán (cai thầu), dưới trướng có vài công nhân và thiết kế, chuyên nhận các dự án nhà ở và văn phòng nhỏ. Lưu Lệ không làm việc, là nội trợ toàn thời gian. Con trai họ học lớp 8 tại một trường tư thục học phí đắt đỏ. Đó là khoản chi lớn nhất và cũng là niềm tự hào nhất của họ.
Ánh mắt Chu Vân dừng lại ở chữ “công ty trang trí”. Trực giác bảo cô rằng ở đây có vấn đề. Ngành trang trí nội thất vốn rất phức tạp: bớt xén vật liệu, lừa đảo hợp đồng, nâng giá tùy tiện. Những chiêu trò xám, thậm chí là đen, không hề hiếm. Một tên thầu có tác phong lưu manh như Vương Hạc thì kinh doanh có thể sạch sẽ đến mức nào?
Chu Vân đổi hướng tìm kiếm. Cô tìm tên công ty trang trí của Vương Hạc: “Công ty Công trình Trang trí Hạc Lệ”. Một cái tên nghe rất “pha ke”. Kết quả tìm kiếm rất ít, chỉ có thông tin đăng ký tại Cục công thương địa phương và một trang web chính thức sơ sài.
Chu Vân không nản lòng. Cô chuyển sang diễn đàn cư dân địa phương và các nhóm chia sẻ kinh nghiệm trang trí nhà. Cô dùng từ khóa “Trang trí Hạc Lệ” và “Vương Hạc”, rà soát toàn bộ năm năm trở lại đây. Lật từng trang, đọc từng bài. Đa số là thông tin vô dụng.
Ngay khi định bỏ cuộc, một bài đăng từ ba năm trước lọt vào tầm mắt cô. Tiêu đề bài viết là chữ đỏ, in đậm: [CẢNH BÁO! Bóc phốt công ty trang trí đen tối ‘Hạc Lệ’! Ông chủ Vương Hạc là đồ khốn!]
Tim Chu Vân đập mạnh. Cô nhấn vào xem. Người đăng bài dùng nickname “Chủ nhà bị lừa thê thảm”, dùng giọng văn phẫn nộ và bất lực kể lại chi tiết toàn bộ quá trình bị Vương Hạc lừa: Ký hợp đồng xong thì tự ý tăng giá, dùng vật liệu rẻ tiền không đạt chuẩn môi trường, đi lại điện nước cẩu thả để lại hiểm họa an toàn nghiêm trọng, kéo dài thời gian thi công, công nhân thái độ lồi lõm. Cuối cùng, sau khi lấy tiền, việc làm được một nửa thì lặn mất tăm.
Dưới bài viết đính kèm rất nhiều ảnh: tường nứt, tủ mốc, hộp điện rối như tơ nhện, và ảnh chụp màn hình tin nhắn với Vương Hạc. Trong tin nhắn, thái độ của Vương Hạc chuyển từ nhiệt tình sang thiếu kiên nhẫn, rồi cuối cùng là chặn số. Bộ mặt đó giống hệt với gã hàng xóm của cô.
Dưới bài đăng còn có vài phản hồi ủng hộ chủ thớt, mắng chửi Vương Hạc. Thậm chí có một nạn nhân khác chia sẻ trải nghiệm tương tự. Nhưng bài viết này cuối cùng cũng bị chìm, vì ở trang cuối, chủ thớt cập nhật một trạng thái: [Thôi, không theo đuổi nữa. Vương Hạc là loại lì lợm. Hắn dẫn một đám người đến chặn cửa nhà tôi, đe dọa nếu còn làm loạn sẽ đánh gãy chân tôi. Tôi chấp nhận thua, tiền coi như cho chó ăn].
Chu Vân nhìn dòng chữ đó, ngón tay siết chặt. Đe dọa, khủng bố, bạo lực. Đây mới chính là bản chất của Vương Hạc: một tên lưu manh chính hiệu núp bóng công ty hợp pháp.
Chu Vân không thấy sợ. Ngược lại, cô cảm thấy hưng phấn. Sự hưng phấn của một thợ săn cuối cùng đã tìm thấy tử huyệt của con mồi.
Cô cẩn thận chụp màn hình toàn bộ nội dung bài viết, ảnh, tin nhắn và các phản hồi, sau đó lưu trữ, phân loại. Tiếp đó, thông qua số WeChat bị làm mờ của chủ thớt, cô dùng kỹ thuật khôi phục lại tài khoản thật. Cô gửi yêu cầu kết bạn, trong lời nhắn chỉ viết một câu: “Tôi là một nạn nhân khác của Trang trí Hạc Lệ. Tôi nghĩ chúng ta có thể nói chuyện.”
Cô biết, mảnh ghép cuối cùng của cuộc trả thù đã xuất hiện. Một con dao găm sắc lẹm, thấm đẫm máu và nước mắt của những người khác, đủ để đóng đinh Vương Hạc lên thập giá.
— CÒN NỮA —