2 giờ chiều Thứ Bảy, chuông cửa vang lên. Một người đàn ông trung niên mặc đồ bảo hộ xanh, đeo kính, tên là kỹ sư Lưu, cùng một trợ lý trẻ bước vào. Họ mang theo những chiếc vali mật mã màu bạc trông cực kỳ công nghệ.

“Chào cô Chu, chúng tôi đến từ đơn vị nghiệm thu XX.”

Chu Vân gật đầu, dẫn họ vào phòng ngủ chính.

“Kỹ sư Lưu, gần đây tôi cảm thấy sàn nhà, đặc biệt là phòng ngủ này, thường xuyên có những rung chấn không rõ nguyên nhân. Lúc thì u u kéo dài, lúc thì như tiếng gõ. Tôi lo lắng không biết có phải kết cấu tòa nhà gặp vấn đề gì không.”

Cách dùng từ của cô rất bình tĩnh, khách quan, không hề nhắc đến hàng xóm. Cô đặt mình và sự việc vào vị trí một “cư dân lo lắng cho an toàn chung”. Kỹ sư Lưu trở nên nghiêm túc:

“Vấn đề kết cấu thường không rõ ràng thế này, nhưng bất kỳ rung chấn bất thường nào cũng cần được coi trọng.”

Ông mở vali, lấy ra những thiết bị chính xác mà cô không gọi tên được. Chu Vân đưa laptop ra, cho ông xem 30 bản báo cáo cô tự ghi chép. Kỹ sư Lưu ban đầu chỉ liếc qua, nhưng nhanh chóng bị thu hút bởi những biểu đồ sóng chuyên nghiệp. Ông đẩy kính, nhìn sát màn hình:

“Đây là… cô tự ghi lại?”

Chu Vân gật đầu: “Tôi từng làm phân tích dữ liệu nên tự học một chút.” Ánh mắt kỹ sư Lưu thay đổi hoàn toàn, từ thái độ chuyên nghiệp với khách hàng chuyển sang sự tôn trọng giữa những người cùng chuyên môn. Ông biết người phụ nữ này không dễ bị lừa, cô không nói “cảm thấy”, cô nói bằng “dữ liệu”.

“Tôi hiểu rồi. Tiểu Vương, lấy cảm biến rung ba thành phần và đầu thu âm ra đây. Chúng ta làm một đợt thu thập dữ liệu toàn diện.”

Họ lắp đặt cảm biến hình sao dưới sàn và các đầu thu nhạy bén ở bốn góc phòng. Kỹ sư Lưu nhìn màn hình: “Xong rồi, cô Chu, giờ chúng tôi cần sự yên tĩnh tuyệt đối trong 30 phút.”

Chu Vân lặng lẽ ra khỏi phòng, khép hờ cửa. Cô ngồi trên sofa, hai tay đan vào nhau, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Thành bại tại đây. Cô không biết Vương Hạc hôm nay có “lên đồ” không, và cô cũng không thể ám chỉ hay dẫn dụ gã. Cô chỉ có thể chờ đợi phán quyết của số phận.

Thời gian trôi qua. 10 phút… 20 phút… Ngay khi tim cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, điện thoại sáng lên. Một tin nhắn WeChat từ “đồng minh” ở tầng 7: [Hắn bắt đầu rồi].

Bốn chữ như sấm đánh ngang tai. Cùng lúc đó, “U u u…” rung chấn quen thuộc lại ập đến.

Trong phòng ngủ, đồng tử kỹ sư Lưu co rụt lại. Ông nhìn chằm chằm màn hình. Đường dữ liệu phẳng lặng đột ngột vọt lên những đỉnh nhọn hung tợn.

“Đến rồi!” Trợ lý reo khẽ.

Kỹ sư Lưu không nói gì, ngón tay gõ phím như một bóng ma. Ông đang bắt sóng, phân tích và khoanh vùng. Tần số rung là 45Hz – một tần số điển hình của motor xoay chiều khi hoạt động. Độ ồn là 38 decibel, tuy không cao nhưng năng lượng tập trung bất thường. Đây không phải âm thanh tự nhiên, không phải sinh hoạt người thường. Đây là máy móc. Là sự gầm rú cơ khí đầy ác ý.

Quan trọng hơn là nguồn gốc. Mô hình định vị âm thanh hiện ra một điểm đỏ rực chính xác ở ngay phía trên. Trần nhà! Nguồn phát ở ngay tầng trên!

Kỹ sư Lưu lộ vẻ thấu hiểu. Trong mười mấy năm làm nghề, ông thấy nhiều chuyện, nhưng dùng thiết bị công nghiệp để tấn công rung chấn kéo dài thế này là lần đầu. Đây không còn là “mâu thuẫn”, đây là “chiến tranh”.

Ông nhìn cánh cửa đóng kín, chợt hiểu tại sao người phụ nữ bình tĩnh đến đáng sợ kia lại chi tiền lớn mời họ đến. Cô không muốn hòa giải, cô muốn một bản “án tuyên”.

Rung chấn kéo dài 20 phút rồi dừng lại. Dữ liệu biến mất, nhưng những vết khắc đã lưu lại vĩnh viễn, trở thành bằng chứng không thể chối cãi.

Kỹ sư Lưu tháo kính, xoa mắt: “Xong rồi, thu dọn đồ thôi.”

Ông ra phòng khách. Chu Vân vẫn đứng đó, gương mặt không chút cảm xúc.

“Kỹ sư Lưu, kết quả thế nào?”