Đó là loại thiết bị chuyên dùng để phản công tiếng ồn tầng trên. Sử dụng motor cao tần tạo rung chấn, thông qua một thanh đẩy tì vào trần nhà, truyền ngược tiếng ồn và rung chấn lên tầng trên, thậm chí là tăng cường gấp bội. “Gậy ông đập lưng ông”. Nhiều cư dân chia sẻ trải nghiệm “trả thù” thành công.

Chu Vân nhìn những bài đăng đó nhưng khẽ lắc đầu. Không, đây không phải thứ cô muốn. Dùng máy rung phản công là cách ngu ngốc và thấp kém nhất. Nó chỉ khiến mâu thuẫn leo thang, biến thành một cuộc chiến tiếng ồn vô nghĩa, cuối cùng là lưỡng bại câu thương, thậm chí ảnh hưởng đến những hàng xóm vô tội khác. Hơn nữa, nếu cô dùng thiết bị này, cô từ “nạn nhân” sẽ trở thành “kẻ gây hấn” giống Vương Hạc. Cô sẽ mất đi thế thượng phong về đạo đức và tính chính đáng.

Vương Hạc và Lưu Lệ chắc chắn muốn cô làm vậy để họ có lý do báo cảnh sát, tố cáo cô trong nhóm cư dân. Cô tuyệt đối không mắc bẫy. Cô không muốn một cuộc ẩu đả hỗn loạn, cô muốn một cuộc “phẫu thuật” chính xác, tước bỏ khả năng gây ác của đối phương.

Cô tiếp tục lướt web. Cô cần vũ khí, nhưng lần này không phải gương hay máy rung, mà là kiến thức, là pháp luật, là những bằng chứng thép đủ để đóng đinh đối phương lên cột trụ nhục nhã.

Cô đặt mua hai thứ. Thứ nhất là máy đo tiếng ồn công nghiệp độ chính xác cao, có thể đo decibel, tần số và xuất báo cáo biểu đồ chuyên nghiệp. Thứ hai là máy phân tích tần số rung chấn, loại chuyên dùng trong khảo sát công trình hoặc kiểm tra thiết bị chính xác, có thể bắt được những rung động nhỏ nhất và phân tích nguồn gốc, quy luật.

Hai món đồ này giá không hề rẻ, tiêu tốn gần nửa tháng lương của cô. Nhưng Chu Vân không chớp mắt. Cô biết đây là khoản đầu tư cần thiết cho sự bình yên của mình, và là chuẩn bị chứng cứ cho cuộc phán xét sắp tới.

Sau khi đặt hàng, cô tắt máy tính, ra ban công hít một hơi không khí đêm se lạnh. Cô nhìn tòa nhà đối diện. Đèn nhà Vương Hạc vẫn sáng, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Họ chắc chắn đang đắc ý, tưởng rằng kế sách lần này thiên衣 vô phùng, tưởng tượng ra cảnh cô bị tra tấn đến mức đau khổ tột cùng.

Hàng đến vào ngày hôm sau. Hai chiếc thùng nặng trịch. Chu Vân mang vào nhà, cẩn thận mở ra như mở chiếc hộp Pandora. Bên trong là hai thiết bị kim loại sáng loáng cùng những cuốn hướng dẫn sử dụng dày cộm như thiên thư.

Chu Vân không hề thiếu kiên nhẫn. Cô dành cả một buổi chiều nghiên cứu từng chữ trong sách hướng dẫn: cách hiệu chuẩn, cách thiết lập, cách đọc dữ liệu và xuất báo cáo. Những cỗ máy lạnh lẽo này trong mắt cô còn quyền năng hơn bất kỳ điều luật nào. Chúng không biết nói dối, chúng chỉ ghi lại sự thật.

Đến tối, cô đặt hai thiết bị ở hai vị trí khác nhau trong phòng ngủ. Máy đo tiếng ồn đặt trên tủ đầu giường, hướng lên trần. Máy phân tích rung chấn dùng băng dính chuyên dụng dán chặt xuống sàn ở góc phòng – nơi cô nhận thấy rung cảm rõ nhất.

Cô kết nối thiết bị với laptop, mở phần mềm phân tích. Trên màn hình hiện ra hai đường cơ sở phẳng lỳ. Một đường đại diện cho tiếng ồn môi trường (khoảng 20 decibel, mức bình thường của thành phố ban đêm). Một đường đại diện cho rung chấn môi trường (gần như bằng không). Cả căn phòng yên tĩnh như một ngôi mộ.

PHẦN 2: PHÁN QUYẾT

Chu Vân tắt hết đèn, chỉ để lại ánh sáng xanh leo lét từ màn hình laptop. Ánh sáng phản chiếu khuôn mặt cô: bình tĩnh và tập trung. Cô ngồi trên thảm cạnh giường, lưng tựa vào thành giường, như một thợ săn chờ con mồi xuất hiện.

10 giờ. 11 giờ. 12 giờ. Tầng trên không có động tĩnh gì. Chu Vân rất kiên nhẫn. Cô biết đối phương muốn phá hủy nhịp sinh hoạt của cô, khiến cô không thể dự đoán được. Có lẽ đêm nay họ không hành động. Nhưng cô không được lơ là.