“Để giữ được nó, anh suýt nữa… suýt nữa làm ra chuyện khiến bản thân phải hối hận cả đời.”
“Tiền có thể kiếm lại.”
“Công việc có thể tìm lại.”
“Nhưng vợ con thì anh không thể mất.”
Anh đi tới trước mặt tôi rồi chậm rãi quỳ một gối.
Anh cầm tay tôi, đặt lên má mình.
“Tiểu Nhã, cho anh thêm một cơ hội.”
“Lần này đổi lại để anh bảo vệ mẹ con em.”
“Được không?”
Tôi nhìn anh.
Nhìn người đàn ông tôi từng yêu và cũng từng thất vọng.
Nước mắt không báo trước mà rơi xuống.
Là tủi thân.
Cũng là giải thoát.
Trận chiến này, tôi thắng vụ kiện.
Nhưng tôi suýt thua mất gia đình mình.
12
Sau khi cơ quan chức năng tiếp tục điều tra, chị Lưu bị xử lý vì hành vi bịa đặt, vu khống và lợi dụng tố tụng để đòi tiền trái pháp luật.
Cô ta bị tuyên án tám tháng tù nhưng cho hưởng án treo một năm.
Cô ta còn phải công khai xin lỗi tôi trong nhóm cư dân và trên bảng thông báo của khu dân cư trong vòng một tháng.
Sau đó cô ta bán nhà, đưa Lưu Tiểu Vũ chuyển đi ngay trong đêm.
Nghe nói họ chuyển đến một thành phố rất xa.
Hai mẹ con trở thành một câu chuyện được truyền mãi trong khu dân cư.
Một câu chuyện cảnh tỉnh về lòng tham và sự dối trá.
Cuộc sống của tôi trở lại bình yên.
Chu Chính thật sự thay đổi.
Anh tìm một công việc mới.
Mặc dù lương không cao bằng trước nhưng ngày nào anh cũng tan làm đúng giờ.
Về nhà là tranh phần chăm con, làm việc nhà.
Anh biết thay tã cho Nhạc Nhạc.
Biết vụng về hát ru con ngủ.
Ánh mắt anh nhìn tôi và Nhạc Nhạc lúc nào cũng tràn đầy trân trọng và yêu thương.
Người đàn ông từng sụp đổ trước áp lực và khiến tôi thất vọng dường như đã chết đi cùng vụ kiện ấy.
Người đang đứng trước mặt tôi bây giờ lại là Chu Chính mà tôi từng yêu thuở ban đầu.
Có trách nhiệm.
Có dũng khí.
Cuối tuần.
Thời tiết rất đẹp.
Chúng tôi đưa Nhạc Nhạc tới bãi cỏ trong công viên phơi nắng.
Nhạc Nhạc đã biết ngồi.
Thằng bé ngồi trên tấm thảm dã ngoại, tò mò đưa tay túm những ngọn cỏ.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, rơi lên mái tóc mềm của con, giống như phủ một lớp ánh vàng.
Chu Chính ôm tôi từ phía sau.
Cằm tựa lên vai tôi.
“Vợ, em nhìn kìa.”
Anh chỉ về phía không xa.
Một cậu bé không cẩn thận bị ngã.
Mẹ cậu chạy tới nhưng không lập tức đỡ con dậy.
Cô ngồi xổm xuống, động viên:
“Con tự đứng lên nào, con giỏi nhất.”
Cậu bé mếu máo một lúc, cuối cùng vẫn tự chống tay xuống đất rồi đứng lên.
“Trước đây anh luôn nghĩ yêu con chính là cho con những thứ tốt nhất, không để con chịu bất kỳ ấm ức nào.”
Chu Chính nhẹ giọng nói.
“Nhưng em khiến anh hiểu ra.”
“Tình yêu thật sự là dạy con kiên cường, dạy con phân biệt đúng sai.”
“Là khi cả thế giới hiểu lầm con, chúng ta phải trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của con.”
Tôi dựa vào lòng anh, nhìn Nhạc Nhạc ở cách đó không xa.
Thằng bé hình như chơi mệt rồi.
Nó quay đầu lại, nhìn thấy chúng tôi.
Sau đó nhe cái miệng chưa mọc răng, cười thật tươi.
Nắng vừa đẹp.
Gió vừa dịu.
Tôi biết.
Gia đình chúng tôi từng trải qua giông bão.
Nhưng cuối cùng vẫn đợi được cầu vồng.
Còn đứa trẻ bé nhỏ trong vòng tay tôi, cuộc đời của nó mới chỉ vừa bắt đầu.
Sau này nó sẽ biết.
Mẹ nó từng vì nó mà một mình đánh một trận thật đẹp.
Còn cha nó cũng vì nó mà tìm lại được dũng khí đã đánh mất.
Chúng tôi sẽ nắm lấy tay con.
Cùng con đi về phía trước.
Hết.