Ba phút sau, Trình Nghiễn gửi tới một tấm ảnh.
Trên bàn đặt giấy cam kết viết tay mà kế toán nhắc tới.
Bên cạnh chữ ký của Trình Nghiễn, rõ ràng đóng dấu cá nhân của Đổng Minh Xuyên.
Mà trang cuối cùng của tài liệu còn có tên một người làm chứng.
Sau khi mẹ nhìn rõ cái tên đó, sắc mặt đột ngột thay đổi.
Người đó không phải nhân viên công ty.
Mà là công chứng viên bảy năm trước đích thân làm thủ tục chuyển nhượng quyền sở hữu cho ông ngoại.
18
Toàn bộ tài liệu tại hiện trường hẹn gặp rất nhanh được đăng ký lưu giữ.
Kế toán và Đổng Minh Xuyên bị yêu cầu phối hợp giải thích nguồn gốc tài liệu.
Trình Nghiễn cũng vì chữ ký trong giấy cam kết và hồ sơ tài trợ vốn mà bị giữ lại tiếp nhận xác minh.
Khi chúng tôi chạy đến điểm làm việc liên quan ngay trong đêm, trời đã tối hẳn.
Người công chứng viên kia tên là La Chính Bình.
Bảy năm trước, ông ta phụ trách đối chiếu thân phận và ý nguyện chuyển nhượng quyền sở hữu của ông ngoại.
Một năm sau khi hoàn tất thủ tục, ông ta rời khỏi đơn vị cũ.
Mấy năm nay, mẹ chưa từng gặp lại ông ta.
Luật sư Cao tra được, hiện tại La Chính Bình đang làm việc tại một tổ chức cố vấn thương vụ.
Tổ chức đó và người mua thứ hai dùng chung một người liên hệ tài vụ.
Quan trọng hơn, ba tháng trước, La Chính Bình từng nhận một khoản phí tư vấn sáu trăm nghìn.
Bên trả tiền chính là công ty đầu tư chuẩn bị mua rẻ tòa văn phòng.
“Việc công chứng bảy năm trước có thể có vấn đề không?”
Tôi hỏi luật sư Cao.
“Đăng ký quyền sở hữu hiện tại là thật và có hiệu lực.”
“Tư liệu hình ảnh và biên bản hỏi đáp năm đó cũng rất đầy đủ.”
“Đối phương muốn lật lại quyền sở hữu, không thể chỉ dựa vào một cái gọi là giấy xác nhận đứng tên hộ.”
“Nhưng họ có thể tạo tranh chấp, kéo dài hoạt động kinh doanh bình thường.”
Mẹ ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, không nói một lời.
Tôi biết bà đang nghĩ gì.
Đổng Minh Xuyên có thể tiếp xúc với hồ sơ công ty.
Kế toán nắm dữ liệu cho thuê.
La Chính Bình quen thuộc quy trình chuyển nhượng năm đó.
Ba người mỗi người lấy ra một phần tài liệu thật, rồi trộn thêm tài liệu giả, như vậy đã đủ để bịa ra một chuỗi chứng cứ nhìn có vẻ hoàn chỉnh.
Luật sư Cao trích xuất hồ sơ công chứng năm đó.
Trong hình ảnh, ông ngoại trả lời tất cả vấn đề với tư duy rõ ràng.
Ông nói rõ, hai tòa văn phòng được chuyển nhượng miễn phí cho tôi, không tồn tại chuyện đứng tên hộ, cũng không kèm theo bất kỳ điều kiện nào.
Đoạn hình ảnh này đủ để phản bác lời nói của Đổng Minh Xuyên.
Nhưng khi nhân viên đối chiếu mã số hồ sơ, lại phát hiện thiếu một phần phụ lục.
Phần bị thiếu là bản thuyết minh nguồn gốc tài sản do ông ngoại ký.
Hệ thống hồ sơ hiển thị, phụ lục này đã được xin điều ra xem vào nửa năm trước.
Người xin điều ra chính là La Chính Bình.
Mẹ lập tức hỏi: “Sau khi điều ra xem, tại sao không trả vào hồ sơ?”
Nhân viên đối chiếu ghi chép.
“Trong hệ thống viết là tài liệu bị hư hỏng, đưa đi số hóa để phục hồi.”
“Nhưng bộ phận phục hồi không có ghi chép tiếp nhận.”
Điều này có nghĩa là bản gốc rất có khả năng đã bị mang đi.
Một giờ sáng, cuối cùng La Chính Bình cũng nghe điện thoại của luật sư Cao.
Ông ta thừa nhận từng gặp Đổng Minh Xuyên, nhưng khăng khăng nói mình chỉ cung cấp tư vấn ngành nghề.
Còn khoản sáu trăm nghìn kia, ông ta nói là thù lao dịch vụ bình thường.
Luật sư Cao hỏi ông ta có tham gia làm quyết nghị bổ sung và giấy xác nhận đứng tên hộ hay không.
La Chính Bình không trả lời.
“Tất cả vấn đề, đợi tôi xem tài liệu rồi nói.”
“Bản thuyết minh nguồn gốc tài sản có phải đang ở trong tay ông không?”
“Tôi không biết.”
“Hệ thống ghi lại là ông điều nó đi.”
“Tài khoản có thể bị người khác sử dụng.”
“Vậy hiện tại ông đang ở đâu?”
Cuộc gọi lập tức bị cúp.
Vài phút sau, mẹ nhận được thông báo khẩn từ công ty gia tộc.
Người mua thứ hai đã nộp tài liệu lên tòa án.
Đối phương chủ trương rằng khi ông ngoại mua tòa văn phòng năm đó, ông đã sử dụng một khoản tiền thuộc về công ty gia tộc.
Họ lấy lý do nhận chuyển nhượng quyền nợ liên quan, yêu cầu hoàn trả một trăm hai mươi triệu.
Nếu không thể hoàn trả, thì xin niêm phong phần bất động sản có giá trị tương ứng.
Luật sư Cao xem kỹ tài liệu xong, chỉ ra dòng tiền tồn tại vấn đề rõ ràng.
Ngày thanh toán mà đối phương liệt kê muộn hơn thời điểm mua tòa văn phòng thực tế suốt bốn tháng.
Khoản tiền đó cũng không vào tài khoản bên bán.
Nó chỉ được chuyển từ công ty gia tộc sang một công ty khác đứng tên ông ngoại.
Trong tình huống bình thường, bằng chứng này căn bản không thể chứng minh nguồn gốc tiền mua tòa nhà.
Nhưng đối phương còn nộp thêm một tờ giấy xác nhận vay tiền.
Trên văn bản viết rõ, ông ngoại thừa nhận đã chiếm dụng một trăm hai mươi triệu tiền của công ty gia tộc.
Nếu không hoàn trả trong thời hạn đã hẹn, thì dùng tòa văn phòng để cấn trừ.
Ngày ký vừa hay là một ngày trước khi quyền sở hữu được chuyển sang cho tôi.
Trên đó có chữ ký và con dấu của ông ngoại.
Người làm chứng vẫn là La Chính Bình.
Mẹ chỉ nhìn một cái đã chỉ ra nét ký không đúng.