“Đó không phải chỉ là một câu nói. Đó là một người trưởng thành dùng quyền lực đè lên một đứa trẻ chín tuổi. Nếu lúc đó tôi nhịn, Trương Tuệ Lan sẽ tiếp tục dùng cách tương tự đối xử với đứa trẻ tiếp theo.”
“Chị đúng.”
“Đúng hay không không quan trọng. Quan trọng là sau này khi Lâm Duyệt nhớ lại quãng thời gian tiểu học, con bé sẽ nhớ rằng đã từng có người bảo vệ mình.”
Cúp máy, Lâm Duyệt chạy trở lại.
“Mẹ, vừa rồi con gặp một bạn mới, tên Chu Tiểu Hòa!”
“Gì cơ?”
“Chu Tiểu Hòa! Là bạn thân của con hồi ở Thực nghiệm Tân Giang ấy! Bạn ấy cũng thi đỗ Chí Viễn!”
Tôi sửng sốt rồi bật cười.
Chu Tiểu Hòa.
Cô bé từng bị Trương Tuệ Lan nói là “kéo cả lớp tụt lại phía sau” cũng đã thi đỗ Trung học Chí Viễn.
“Mẹ cười gì vậy?”
“Không có gì. Đi, mẹ mời con với Tiểu Hòa ăn kem.”
“Hay quá!”
Lâm Duyệt kéo Chu Tiểu Hòa chạy phía trước.
Tiếng cười của hai cô bé lan trong ánh nắng.
Tôi đi phía sau, bước rất chậm.
Nhớ lại hơn một năm trước, vào buổi chiều mùa thu ấy, tôi đứng trước cổng Trường Tiểu học Thực nghiệm Tân Giang nhận điện thoại của Lâm Duyệt.
Con nói:
“Mẹ, hôm nay cô giáo đó lại bắt con đứng ở hàng cuối.”
Cảm giác chua xót và tức giận vào khoảnh khắc đó, cả đời này tôi cũng không quên.
Nhưng hôm nay, đứng trên sân vận động Trung học Chí Viễn, nhìn bóng lưng con vừa cười vừa chạy xa…
Những người đó, những chuyện đó, đều đã qua rồi.
Tôi lấy điện thoại trong túi, gửi cho Tô Uyển một tin nhắn.
Tri Thu: Chuyện trước đây cậu hỏi mình có muốn làm truyền thông giáo dục không, mình nghĩ kỹ rồi.
Tô Uyển: Làm à?
Tri Thu: Làm. Tên tài khoản sẽ là “Nhật ký giáo dục của một bà mẹ Bắc Đại”. Tiêu đề bài đầu tiên mình cũng nghĩ xong rồi.
Tô Uyển: Là gì?
Tri Thu: Đừng để con bạn lớn lên trong im lặng.
Tô Uyển: Ngày mai đăng.
Tôi cất điện thoại, bước nhanh đuổi theo hai cô bé đang ríu rít phía trước.
Ánh nắng tháng Chín vừa đẹp.
Học kỳ mới sắp bắt đầu.