“Không phải là lúc cậu tố cáo quầy hàng của tôi, cũng không phải là lúc cậu để lại phòng trà, phòng đánh bài cho bố mẹ vợ cậu, còn tôi thì phải ngủ dưới tầng hầm.”
“Khoảnh khắc tôi thật sự chết tâm, là vào đêm trước ngày cậu kết hôn, cậu bảo tôi đừng đến nữa, nói người nhà mẹ đẻ của Khương Nguyệt mà thấy sẽ cười nhạo.”
Phương Trừng khẽ động đậy, giọng khàn khàn: “Mẹ, con không thấy mẹ mất mặt, con…… con lúc đó chỉ là sĩ diện quá mức, đầu óc nóng lên……”
“Trong đầu cậu nghĩ gì không quan trọng, quan trọng là cậu đã làm như vậy, hành vi của cậu đã phản ánh thái độ của cậu. Còn tôi, đối với cậu mà nói, tôi chỉ là một cái cây ATM di động, chẳng có gì đáng để quan tâm, chỉ vậy thôi.”
Đến giờ rồi, tôi đứng dậy.
“Phương Trừng, ngoan ngoãn mà ở trong tù suy ngẫm đi, tôi phải đi sống cuộc đời của riêng mình đây.”
Phía sau, Phương Trừng bật khóc nức nở, còn tôi càng đi càng nhanh. Bên ngoài nắng vàng rực rỡ, từ nay về sau, tôi tự do rồi.