Chân Chân của tôi, lương thiện và chân thành.
Con sẽ nhận được những điều tốt đẹp nhất trên thế gian.
Những ngày tháng u ám ấy đã hoàn toàn trở thành quá khứ.
Ngày thi đại học, tôi tiễn con gái vào phòng thi.
Con quay đầu lại cười với tôi, vẫy tay.
“Mẹ ơi, con ổn mà!”
Bốn ngày thi cử trôi qua, suôn sẻ và bình ổn.
Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng thi, con bé lao vào lòng tôi, nhẹ nhõm nói:
“Mẹ ơi, con làm bài rất tốt.”
Tôi ôm con, nước mắt chảy dài.
Trong những ngày chờ công bố điểm, hai mẹ con cùng đi du lịch, ăn rất nhiều món ngon, chụp thật nhiều thật nhiều bức ảnh.
Con gái cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh ánh sáng — đó chính là dáng vẻ đẹp nhất của tuổi mười tám.
Tối hôm công bố điểm, cả nhà ngồi trước máy tính.
Đến giờ, hệ thống mở tra cứu.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhập số báo danh, trên màn hình hiện lên một dòng chữ:
【Do bảo vệ thành tích và quyền riêng tư của thí sinh, kết quả này đã được hệ thống ẩn, chỉ cho phép bản thân thí sinh và người giám hộ hợp pháp xác minh】
Tôi sững lại một chút, rồi lập tức hiểu ra.
Con gái tôi đã lọt vào top 50 toàn tỉnh!
Những phụ huynh của các học sinh khác từng được cô chủ nhiệm kia dạy, lần lượt gửi tin nhắn cảm ơn.
Thầy cô cũng đặc biệt gọi điện, giọng đầy kích động:
“Chân Chân thật sự quá xuất sắc, tương lai của đứa trẻ này không thể đo đếm!”
Mùa hè năm ấy, tất cả những điều trước kia tôi chỉ dám tưởng tượng — từng thứ một — đều trở thành hiện thực.
Con gái tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của một trường đại học hàng đầu cả nước.
Chiếc phong bì đỏ ánh lên sắc vàng, là vinh quang mà con đổi lấy bằng nỗ lực và sự kiên cường của mình.
Ngày hôm đó, hai mẹ con ôm tờ giấy báo, khóc thật lâu, thật lâu.
Cô gái nhỏ của tôi, cuối cùng đã vượt qua tất cả bóng tối, để đón lấy ánh sáng thuộc về mình.
Trước khi nhập học, chúng tôi dọn dẹp căn nhà mới thật ấm áp và sáng sủa.
Ban công trồng đầy những loài hoa con gái thích, phòng khách đặt những bức ảnh của con từ nhỏ đến lớn.
Trong tủ lạnh lúc nào cũng có những loại trái cây con yêu thích.
Ngày nhập học, tôi đưa con đến trường đại học.
Khi con đeo ba lô bước vào cổng trường, con quay đầu lại vẫy tay với tôi, nụ cười trong trẻo và rạng rỡ.
“Mẹ ơi, con sẽ cố gắng thật tốt. Sau này đến lượt con bảo vệ mẹ.”
Ánh nắng rơi trên người con, dịu dàng đến không tưởng.
Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng con, trong lòng tràn đầy bình yên.
Đã từng, tôi dùng hết sức lực để bảo vệ cô gái nhỏ của mình.
Còn bây giờ, con đã lớn lên thành một cây đại thụ vươn cao — dịu dàng mà mạnh mẽ.
Những kẻ từng làm tổn thương chúng tôi.
Đã sớm bị còng tay vào tù, thân bại danh liệt, bị cả thế gian khinh bỉ.
Còn chúng tôi, bước qua bóng tối, cuối cùng cũng nhìn thấy bầu trời đầy sao.
Nhân gian đáng sống, tương lai đáng chờ.
Cô gái của mẹ.
Cả đời này, bình an vui vẻ, rực rỡ muôn phần.
(Hết)