Trái tim tôi từ từ chìm xuống.
Anh ta dừng lại một giây, rồi mới nói nốt câu cuối cùng.
“Kết quả cho thấy, Kỷ An Ninh và các mẫu xét nghiệm hiện có của nhà họ Hạ không có quan hệ huyết thống.”
11
Khi tờ kết quả rà soát được đặt lên bàn, tôi không xem ngay.
Hạ Vân Lam đã giành lấy tờ giấy trước.
Giọng bà run rẩy dữ dội, nhưng vẫn rất kiên định.
“Giả đấy.”
“Cái này chắc chắn là đồ giả.”
Hạ Thừa Xuyên cầm bản báo cáo lên, chỉ liếc nhìn một cái, ánh mắt đã lạnh toát.
“Mẫu ADN bị tráo rồi.”
Hạ Chính Đình im lặng nhìn người cảnh sát.
“Trích xuất dữ liệu camera.”
“Điều tra tất cả những người ra vào phòng lưu trữ hồ sơ.”
Viên cảnh sát gật đầu.
“Chúng tôi đang tiến hành.”
“Nhưng đối phương chuẩn bị rất chu đáo.”
“Hệ thống camera có hai mươi bảy phút bị trống.”
“Bản ghi thẻ từ ra vào cũng đã bị ghi đè.”
Nghe thấy câu này, tự dưng tôi lại muốn cười.
Bọn họ hết lần này đến lần khác sửa chữa ghi chép, ngắt camera, làm giả mẫu ADN.
Làm như thể chỉ cần xóa sổ tôi trên giấy tờ thì tôi sẽ biến mất khỏi thế giới này vậy.
Hạ Vân Lam nắm chặt tay tôi, nước mắt rơi lã chã.
“An Ninh, con đừng sợ.”
“Mẹ biết con chính là con gái của mẹ.”
Tôi nhìn bà.
“Con không sợ.”
Lần này tôi thực sự không sợ.
So với những ngày tháng phải chịu đói chịu rét trong quá khứ, một tờ kết quả giả không thể dọa được tôi.
Sáu giờ sáng, chiếc xe do nhà họ Hạ phái tới đỗ ngay trước cổng bệnh viện.
Hạ Chính Đình phải gấp rút tới Tập đoàn.
Hạ Thừa Xuyên cũng sẽ đi cùng ông.
Vốn dĩ Hạ Vân Lam muốn ở lại bệnh viện cùng tôi.
Nhưng tôi nói: “Con cũng đi.”
Bà không đồng ý.
Nhưng tôi nhìn thẳng vào mắt bà, rành rọt nói từng chữ: “Bọn họ đang tranh cãi xem con còn sống hay không.”
“Nếu con không có mặt, bọn họ sẽ thêu dệt ra nhiều lời đồn đại hơn.”
Cuối cùng, chính tay Hạ Vân Lam khoác chiếc áo ấm cho tôi.
Chiếc áo rất mềm, cũng rất đắt tiền.
Khi khoác lên người, tôi vẫn thấy không quen.
Nhưng bà cẩn thận cài từng chiếc cúc cho tôi, như sợ tôi bị đau.
“An Ninh, nếu không chịu nổi thì nói với mẹ.”
Tôi gật đầu.
Tòa nhà Tập đoàn còn nguy nga hơn cả cổng nhà họ Hạ.
Dưới sảnh tầng trệt đã tụ tập đông nghẹt phóng viên.
Khoảnh khắc ánh đèn flash nhấp nháy, tôi vô thức lùi lại nửa bước.
Hạ Thừa Xuyên đưa tay che chở cho tôi.
“Đừng chụp em ấy.”
Những câu hỏi của phóng viên thi nhau giội tới như mưa.
“Hạ tiên sinh, xin hỏi đây có phải là cô con gái mất tích hai mươi năm không?”
“Nghe nói kết quả rà soát cho thấy cô ấy không có quan hệ huyết thống với nhà họ Hạ, chuyện này có thật không?”
“Có phải nhà họ Hạ đang lợi dụng chuyện tìm con gái để đánh bóng tên tuổi, làm tăng giá cổ phiếu?”
“Mạnh Thanh Dao có phải đã bị đuổi khỏi nhà họ Hạ rồi không?”
Từng câu hỏi chĩa vào như mũi dao.
Hạ Thừa Xuyên không trả lời bất cứ câu nào.
Anh bảo vệ tôi tiến vào thang máy chuyên dụng.
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi mới phát hiện lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi.
Hạ Thừa Xuyên khẽ nói: “Em làm rất tốt.”
Tôi nhìn hình bóng phản chiếu trên cửa thang máy.
Cô gái ấy sắc mặt nhợt nhạt, nhưng ánh mắt tuyệt nhiên không hề trốn tránh.
Hóa ra con người ta thực sự có thể học cách mọc ra bộ xương cứng cỏi trong những thời khắc bị dồn ép.
Phòng họp Hội đồng quản trị nằm ở tầng cao nhất.
Lúc cửa mở, đập vào mắt tôi đầu tiên chính là Hạ Minh Khiêm.
Ông ta ngồi ở đầu bàn đối diện.
Trông có vẻ trạc bốn mươi tuổi, được bảo dưỡng rất tốt.
Lông mày thanh tú, thậm chí có thể gọi là nho nhã.
Nếu không nhờ từng nhìn thấy bức ảnh đó, tôi khó lòng liên hệ ông ta với sự việc hai mươi năm trước.
Ông ta nhìn thấy tôi liền mỉm cười.
“Đây chính là đứa trẻ mà anh cả mới tìm về sao?”
“Trông cũng có mấy phần giống Vân Lam đấy chứ.”
Sắc mặt Hạ Vân Lam lập tức lạnh lẽo.
“Đừng gọi tên tôi.”
Hạ Minh Khiêm thở dài.
“Chị dâu, em biết chị hận em.”
“Nhưng người một nhà thì phải nói chuyện bằng chứng cứ.”
“Nếu con bé thực sự là An Ninh, em đương nhiên hoan nghênh con bé trở về.”
“Nhưng bây giờ báo cáo rành rành ra đấy, ai dám chắc con bé không phải do kẻ nào đó cố tình gài vào?”
Tôi nhìn chằm chằm ông ta.
Ông ta cũng nhìn tôi.
Ánh mắt của ông ta rất điềm tĩnh.
Điềm tĩnh đến mức giống như đã tập duyệt kịch bản này vô số lần.
Hạ Thừa Xuyên đập một xấp tài liệu xuống bàn.
“Mẫu ADN đã bị tráo đổi.”
“Kẻ lấy cắp đã giả mạo quyền truy cập của tôi.”
Hạ Minh Khiêm xòe tay ra.
“Thừa Xuyên à, cháu không thể cứ thấy kết quả không vừa ý là lại bảo có người giả mạo được.”
“Cháu xuất thân là luật sư, cháu phải là người hiểu quy tắc nhất chứ.”
Hạ Chính Đình ngồi xuống, giọng nói sắc bén.
“Chú vừa về nước ngày đầu tiên đã triệu tập Hội đồng quản trị.”
“Bản sao di chúc trong tay chú ở đâu ra?”
Nụ cười trên môi Hạ Minh Khiêm nhạt đi.
“Là đích thân bố giao cho em.”
“Bố nói, nếu chi trưởng nhà họ Hạ ngay cả con cái mình cũng không bảo vệ được, thì không xứng đáng độc quyền điều hành Tập đoàn.”
Phòng họp bắt đầu vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
Hạ Vân Lam tức giận đến mức mặt mũi trắng bệch.
Hạ Minh Khiêm nói tiếp: “Di chúc viết rất rõ ràng.”