“Con còn trẻ, tay chân lành lặn, không chết đói được đâu.”
“Mẹ…” Trần Dao ngẩng đầu, ánh mắt đã thay đổi, “Con… có thể… về đây ở không?”
“Con hứa, sau này sẽ nghe lời mẹ, sẽ phụng dưỡng mẹ, giúp mẹ chăm… chăm em trai em gái…”
Cô ta nhìn bụng tôi đã nhô lên, ánh mắt phức tạp.
Tôi nhặt khăn ăn lau miệng, đứng trước mặt cô ta.
“Trần Dao, có những thứ, đã vỡ rồi là không thể hàn gắn.”
Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ: “Con nhìn xem, tuyết ngoài kia rơi dày thế nào.”
“Kiếp trước, đúng vào ngày hôm nay, cha con ngã từ gác xép xuống. Lúc đó con đang làm gì? Con đang vui vẻ bên Lục Hằng, con đang mắng mẹ không biết tránh hiềm nghi.”
“Đó là mẹ nằm mơ!” Trần Dao vội vã phủ nhận, “Chuyện đó chưa từng xảy ra!”
“Không xảy ra là vì mẹ đã ngăn nó lại.” Tôi cắt ngang, “Không có nghĩa là con không có ý định đó.”
“Trong lòng con, chưa từng có cha mẹ này, chỉ có bản thân con, và thứ tình yêu của con.”
“Cái nhà này, đã không còn chỗ cho con nữa. Căn biệt thự này, tài sản này, về sau đều là của hai đứa trẻ kia.”
Tôi xoa bụng: “Mẹ sẽ không để con quay về, càng không cho con cơ hội làm tổn thương chúng.”
“Cái gọi là phụng dưỡng, mẹ không cần. Mẹ có tiền, có con, có bạn đời, tuổi già của mẹ không cần nhìn sắc mặt con để sống.”
“Cầm lấy cái này, rồi đi đi.” Tôi lấy một phong bì từ trong túi ra, ném lên bàn.
Bên trong là năm ngàn tệ.
“Đây là sự bố thí cuối cùng của ‘người mẹ cũ’.”
“Đủ để con thuê nhà, ăn một bữa no. Từ nay về sau, đúng như con mong muốn, chúng ta giữ ranh giới tuyệt đối.”
“Sống chết bệnh tật, không liên quan.”
Trần Dao nhìn chằm chằm vào phong bì, nước mắt tuôn rơi, bàn tay run rẩy cầm lấy nó.
“Cảm… cảm ơn dì Tô…” Cô ta đổi cách xưng hô, gọi tôi là dì.
Khoảnh khắc đó, tôi biết rằng — đứa con gái từng được tôi nâng như trứng, hứng như hoa, đã thật sự chết rồi.
10
Trần Dao rời đi. Cầm theo năm ngàn tệ đó, biến mất trong đêm gió tuyết.
Về sau nghe nói, cô ta đến một thành phố ở miền Nam làm công nhân.
Vì không có bằng cấp, không có tay nghề, lại cao ngạo sĩ diện, cô ta thay đổi rất nhiều công việc, nhưng vẫn sống trong cảnh nghèo túng.
Lục Hằng vì tội lừa đảo bị kết án tám năm.
Trong tù, hắn thường xuyên bị bắt nạt, sống vô cùng khổ sở.
Nghe nói hắn còn viết thư cho tôi xin tha thứ, nói sau khi ra tù nhất định sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp tôi.
Tôi thậm chí không thèm mở thư, ném thẳng vào máy hủy tài liệu.
Làm trâu làm ngựa? Tôi chê bẩn.
Năm tháng sau, tôi hạ sinh cặp song sinh — một bé trai và một bé gái.
Lão Trần bế con, cười đến không khép miệng được, ngày nào cũng đăng ảnh khoe con lên mạng xã hội, trở thành một “cuồng khoe con” chính hiệu.
Tôi dần lui về hậu trường, giao công ty lại cho giám đốc điều hành chuyên nghiệp, toàn tâm toàn ý ở nhà chăm con.
Nhìn hai đứa trẻ lớn lên từng ngày, tôi cảm nhận được sự mãn nguyện và hạnh phúc thật sự.
Kiếp này, tôi sẽ không nuông chiều con cái mù quáng nữa. Tôi sẽ dạy chúng biết tự lập, biết cảm ơn, và hiểu thế nào mới là “ranh giới” thực sự — đó là giới hạn được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và yêu thương, chứ không phải cái cớ cho sự lạnh lùng và ích kỷ.
Vài năm sau, một ngày nọ, tôi dẫn hai con đi dạo trong công viên.
Một người phụ nữ đang quét lá bên đường, trông chừng hơn năm mươi tuổi, lưng đã còng.
Hai đứa nhỏ chạy tới, đưa chai nhựa đã uống hết cho bà ta: “Cô ơi, cái này cho cô.”
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, ánh mắt khựng lại khi nhìn thấy tôi.
Là Trần Dao.
Mới vài năm ngắn ngủi, cô ta đã già đến mức này.
Cô ta nhìn tôi, lại nhìn hai đứa trẻ mặc đồ hàng hiệu bên cạnh tôi, môi run rẩy, như muốn thốt lên một tiếng “mẹ”.
Tôi chỉ nhìn cô ta một cái, rồi dời mắt đi.
“Các con, mình đi thôi, ba còn đang đợi về ăn cơm kìa.”
Tôi nắm tay hai đứa nhỏ, quay người rời đi.
Phía sau vang lên tiếng chổi rơi xuống đất, kèm theo một tiếng nức nở.
Ánh mặt trời rọi lên người tôi. Tôi nắm chặt tay con, bước về phía trước — bước về phía chồng tôi, con tôi, và một cuộc đời mới.
(Toàn văn hoàn).