Chuyện này cô ta từng khoe khoang với tôi rồi.

Còn muốn kéo tôi nhập hội để làm ăn lớn.

Tôi từ chối, lại còn có lòng tốt nhắc nhở cô ta coi chừng dính dáng đến pháp luật.

Cô ta chẳng bao giờ để vào tai.

Có thể nói Diêu Nguyệt là một con nghiện sử dụng phần mềm AI, thậm chí là chuyên gia.

Cảnh sát tất nhiên cũng giữ thái độ hoài nghi.

“Giấy chẩn đoán này, chúng tôi cần đưa cho phòng kỹ thuật kiểm định lại.”

“Nếu có bất kỳ yếu tố làm giả nào, cô sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.”

Trước lời cảnh cáo của cảnh sát, Diêu Nguyệt tất nhiên là sợ hãi.

Miệng cô ta liên tục vâng dạ “Dạ dạ”, nhưng lại quay ngoắt thái độ chuyển sang nghiến răng nghiến lợi, hét gào với tôi trên màn hình:

“Đinh Hân, là chị khóa xe của tôi, nhốt luôn cả giấy tờ của tôi trong đó.”

“Chị có dám mở cửa xe ra, để tôi lấy giấy tờ đối chất với chị không!”

Thú vị đấy.

Lại đá quả bóng trách nhiệm sang tôi rồi.

Tôi lại trở thành người có mưu đồ bất chính, kẻ tình nghi lớn hơn.

Được thôi, nếu cô ta muốn làm loạn, tôi sẽ chơi tới cùng với cô ta.

Với trạng thái tâm lý hiện tại của cô ta, chỉ e tôi mở cửa xe thật, cô ta sẽ phát điên mất.

“Nói đúng đấy, Nguyệt Nguyệt, đã có bằng chứng thì cứ đối chất với chị ta.”

“Các bạn trong lớp sẽ là hậu phương vững chắc cho cậu.”

“Tuyệt đối không để cậu phải chịu uất ức.”

Lớp trưởng cổ vũ tinh thần cho Diêu Nguyệt.

Các bạn học cũng thi nhau động viên, bảo cô ta cứ mạnh dạn lấy bằng chứng ra.

“Cô Đinh, phiền cô mở khóa để cô ta lấy giấy tờ.”

Cảnh sát ra hiệu cho tôi.

Tôi gật đầu.

Trong lòng trào dâng một tia mong đợi.

Tôi đang cược, cược rằng Diêu Nguyệt sẽ đưa ra quyết định điên rồ đó.

Chỉ cần cô ta làm, thì cô ta thực sự tiêu đời rồi.

Mắt Diêu Nguyệt nhìn chằm chằm vào cửa xe.

Ngay khoảnh khắc tôi mở khóa thành công, đèn xe vừa sáng lên, cô ta cắn chặt môi.

Giống như vừa hạ một quyết tâm cực kỳ lớn.

Cảnh sát bảo:

“Diêu Nguyệt, đi lấy giấy tờ của cô ra đây.”

Lớp trưởng nói:

“Nguyệt Nguyệt, thế là ổn rồi, cuối cùng cậu cũng chứng minh được bản thân.”

Đám bạn học cười hớn hở:

“Diêu Nguyệt, bọn tớ đều tin cậu.”

Diêu Nguyệt hít một hơi thật sâu.

Cô ta ngồi vào ghế lái.

Làm ra một loạt các động tác như đang lục lọi tìm kiếm.

Làm như thể cô ta thực sự sắp lấy ra được bằng chứng chứng minh cái xe là của mình vậy.

Kỹ năng diễn xuất của cô ta cũng ra gì đấy chứ.

Tôi biết, đây chỉ là bước đệm, là sự ngụy trang.

Vở kịch hay thực sự, sắp bắt đầu rồi.

“Tìm thấy chưa?”

Cảnh sát hỏi.

Diêu Nguyệt nhíu mày, bộ dạng như sắp khóc đến nơi.

Cô ta quả thực là sắp khóc thật.

Nhưng không phải vì không tìm thấy giấy tờ.

Mà là đang sốt sắng cho quyết định tiếp theo.

Tôi đang đánh cược, Diêu Nguyệt cũng đang đánh cược.

“Cháu nhớ là để ở đây mà.”

“Chú cảnh sát, chú xem thử xem có phải cháu làm rơi xuống đất rồi không.”

Ngay khoảnh khắc viên cảnh sát ngoảnh đầu lại.

“Rầm” một tiếng, Diêu Nguyệt lập tức đóng sầm cửa xe lại.

Cô ta định nổ máy lái xe chạy trốn, nhưng lại tuyệt vọng phát hiện ra rằng, dù có cố gắng thế nào, chiếc xe cũng vĩnh viễn không thể nổ máy được nữa.

“Cô định làm cái gì đấy?”

Tiếng chất vấn lạnh lùng của cảnh sát vang lên.

“Cô định bỏ trốn à?”

8

“Diêu Nguyệt, tôi cảnh cáo cô, xuống xe tiếp nhận điều tra ngay lập tức!”

“Nếu không chúng tôi sẽ áp dụng các biện pháp cưỡng chế!”

Mặt Diêu Nguyệt trắng bệch, người run lên bần bật.

Những biểu cảm phong phú trên mặt cô ta lúc này đã vỡ vụn hoàn toàn.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của bạn học, Diêu Nguyệt bị áp giải xuống xe.

Cảnh sát ngay lập tức rút chìa khóa xe của cô ta.

Lớp trưởng hỏi:

“Nguyệt Nguyệt, không phải xe của cậu thật à…”

Các bạn học khác lắc đầu ngán ngẩm, cũng có người bịt miệng cười thầm: