【Tôi bị mắng đến mức không chịu nổi nữa, bây giờ mất cả công việc, ngay cả ra ngoài cũng có người chỉ trỏ tôi.】
Tôi nhẹ nhàng gõ xuống hai chữ.
【Không thể.】
Quay đầu kéo cô ta vào danh sách đen.
Những chuyện tiếp theo, tôi không quan tâm nữa.
Tôi bận chuyển sự nghiệp của mình về quê nhà.
Chương 11
Tiệm bánh ngọt ban đầu còn thời hạn thuê một năm, là tôi dùng toàn bộ tiền tiết kiệm sau khi tốt nghiệp để thuê.
May mà vị trí nằm gần khu đại học, cộng thêm tay nghề của tôi không tệ, ở gần đó rất có tiếng, lúc sang nhượng cũng không lỗ bao nhiêu.
Cửa hàng ở quê nhà bố mẹ cũng đã xem giúp tôi rồi, chỉ chờ tôi về bàn bạc phong cách trang trí.
Mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi, chưa tới một ngày đã xử lý gần xong.
Khi ngồi lên taxi về nhà, tôi còn có chút may mắn.
May mà chưa đăng ký kết hôn với Chu Tuần trước, chưa sống chung với Chu Tuần, nếu không vấn đề tài sản e rằng trong chốc lát sẽ không xử lý ổn được.
Cửa hàng mới khai trương rộn ràng tiếng chiêng trống.
Vì hàng tốt giá rẻ, ngày đầu tiên việc làm ăn đã bùng nổ.
Tuy quê nhà không phồn hoa như thành phố lớn, nhưng tính ra thu nhập vậy mà cũng không chênh lệch quá nhiều.
Khi tôi đang nghiên cứu tháng sau nên ra món mới gì.
Một số điện thoại xa lạ đột nhiên gọi tới.
Gần đây thường có khách tìm tôi đặt bánh, tôi cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp nghe máy.
Sau khi kết nối, giọng nói quen thuộc khiến tôi sững ra một chút.
“A lô, Tây Tây, là anh.”
Tôi phản ứng một lúc, mới nhớ ra đây là Chu Tuần.
Mấy tháng không gặp, những ngày tháng ban đầu đã như chuyện đời trước.
Anh ta gọi điện tới để từ biệt.
Chuyện trên mạng ầm ĩ rất khó coi, ông chủ công ty rất có ý kiến với anh ta, ngay cả bố mẹ anh ta ra ngoài cũng phải cúi đầu né tránh.
Mấy ngày trước, công ty đột nhiên có một vị trí điều đi Nam Phi, phải ở bên đó ba năm.
Anh ta nhận rồi.
“Gọi cuộc điện thoại này không có ý gì khác, chỉ muốn nói với em một tiếng tạm biệt.”
“Còn nữa, chăm sóc tốt bản thân, chúc em hạnh phúc.”
Anh ta không dây dưa.
Tôi cũng sẽ không còn rung động vì một người không liên quan nữa.
Giây tiếp theo lập tức ném chuyện đó ra sau đầu, cầm đơn trong tiệm lên bắt đầu chuẩn bị cho cuộc sống hôm nay.
“Đơn đặt trước, mười phần tiramisu, hai mươi phần mousse dâu tây, còn có…”
Tôi đứng dậy, xoa cổ tay, bắt đầu đánh bột.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa đẹp, hương kem trong căn bếp ấm áp lại hạnh phúc.
Tất cả những chuyện trước kia đã sớm lật sang trang.
Tiếp theo, tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời của chính mình.