Giọng anh ta ngắn gọn, mạnh mẽ, không mang chút cảm xúc.
Tôi có thể cảm nhận được trên người anh ta mùi vị giống hệt Ngụy Quân.
Không phải mùi máu.
Mà là mùi sắt và lửa.
Là mùi của người từng bước qua chiến trường, bò ra từ đống xác chết.
“Sau này, chúng tôi sẽ chia ca 24/24 để bảo vệ cô và hai cháu.”
“Ngoài ra, tối nay sẽ nâng cấp toàn bộ hệ thống an ninh của căn hộ.”
“Tất cả khách ra vào, giao hàng, đồ ăn mang tới, đều phải qua sàng lọc lần hai bởi đội chúng tôi.”
Khi A Sơn nói, ánh mắt anh ta quét một vòng căn phòng.
Ánh mắt đó không phải ngắm nhìn, mà là phân tích.
Phân tích điểm an toàn, điểm chết nếu bị tấn công.
Tôi khẽ gật đầu, lòng nhẹ đi đôi chút.
“Vất vả cho các anh rồi.”
Luật sư Trần tiếp lời:
“Người giúp việc cô cần, chúng tôi cũng đã chọn lọc xong.”
“Tổng cộng ba ứng viên, hồ sơ đã gửi vào hòm thư mã hóa của cô.”
“Họ đều ký cam kết bảo mật cấp cao nhất, lý lịch sạch sẽ, chuyên nghiệp, đáng tin cậy.”
“Cô có thể phỏng vấn bất cứ lúc nào.”
Tôi mở điện thoại xem.
Ba hồ sơ chi tiết đến mức khiến người ta rùng mình.
Lịch sử ba đời gia đình, toàn bộ tài khoản mạng xã hội, thói quen chi tiêu, thậm chí cả phân tích lịch sử cuộc gọi.
Năng lực điều tra như vậy khiến tôi vừa sợ, vừa yên tâm.
“Về kế hoạch học tập mà cô nói hôm qua…”
Luật sư Trần chỉnh lại kính.
“Đội ngũ giáo viên cá nhân của cô cũng đã được thành lập.”
“Tài chính, pháp luật, võ thuật, ngôn ngữ, nghi thức…”
“Bắt đầu từ 9h sáng mai, họ sẽ đến dạy đúng giờ.”
“Thời khoá biểu tôi đã gửi kèm qua email.”
Tôi nhìn luật sư Trần.
Nhìn người đàn ông trung niên nho nhã, đeo kính gọng vàng ấy.
Lần đầu tiên, tôi hiểu được khi kiến thức kết hợp với tiền bạc—nó có thể tạo ra sức mạnh khủng khiếp thế nào.
Ngụy Quân để lại cho tôi không chỉ là một vali tiền.
Mà là cả một đội ngũ tinh anh, không gì không thể.
Một chiếc chìa khóa mở ra cả thế giới mới.
“Tôi hiểu rồi.”
Tôi hít sâu một hơi, ép xuống sự xúc động trong lòng.
“Cảm ơn ông, luật sư Trần.”
“Đây là công việc của tôi, cô Lâm.”
Ông mỉm cười.
“Cũng là tâm nguyện của ông Ngụy.”
Nhắc đến Ngụy Quân, cả hai chúng tôi đều im lặng một lát.
“Ông ấy… rốt cuộc là người như thế nào?”
Cuối cùng tôi không nhịn được, cất tiếng hỏi.
Luật sư Trần nhìn ra cửa sổ, như đang nhớ lại điều gì.
“Trong mắt tôi, trước tiên ông ấy là một thiên tài.”
“Một thiên tài tài chính lớn lên từ vùng xám của thế giới.”
“Sự thấu hiểu về nhân tính, khả năng kiểm soát rủi ro của ông ấy là điều tôi chưa từng thấy.”
“Ông ấy từng nói với tôi, mỗi bước đi của mình đều chuẩn bị cho kịch bản tệ hại nhất.”
“Thứ để lại cho cô và các con, không phải là phút bốc đồng.”
“Mà là một con thuyền Noah ông ấy đã âm thầm chuẩn bị ngay từ đầu.”
“Chỉ là, tấm vé duy nhất trên con thuyền ấy—ông ấy trao cho cô.”
Nói xong, ông rời đi.
A Sơn và đội của anh ta bắt đầu công việc, kiểm tra từng ngóc ngách, lắp đặt hệ thống camera và báo động mới.
Sự chuyên nghiệp của họ khiến tôi không thể không thán phục.
Chiều hôm đó, tôi phỏng vấn ba người giúp việc.
Tôi chọn một người phụ nữ trung niên tên là dì Trương, trông hiền hậu và nhẫn nại nhất.
Khi thấy An An và Nhiên Nhiên, ánh mắt trìu mến của bà ấy là điều không thể giả tạo.
Tối hôm đó, căn hộ của tôi trở thành một pháo đài thực sự.
Kiên cố như thành đồng vách sắt.
Tôi ôm các con, đứng trước ô cửa kính lớn.
Bên ngoài là ngân hà lấp lánh và ánh đèn nhân gian.
Bên trong là vùng an toàn đầu tiên mà tôi dùng tiền và di nguyện của Ngụy Quân tạo ra cho ba mẹ con.
Tôi cúi đầu, hôn lên trán An An.
Lại hôn lên má Nhiên Nhiên.
“Đừng sợ nhé các con.”
“Từ hôm nay, mẹ sẽ là pháo đài vững chãi nhất của các con.”
Ánh mắt tôi xuyên qua lớp kính, nhìn vào màn đêm sâu thẳm.
Long ca.
Tôi không biết ông đang ở đâu.
Nhưng tôi biết, nhất định ông đang ẩn nấp ở một góc nào đó, rình rập tôi.
Như một con rắn độc ẩn trong bóng tối, chờ thời cơ cắn một phát chí mạng.
Cứ đến đi.
Tôi đã sẵn sàng.
Lần này, tôi sẽ không bao giờ để bản thân bị bắt sống nữa.
11
Sáng hôm sau, đúng chín giờ.
Chuông cửa vang lên đúng hẹn.
Đội ngũ giáo viên của tôi đã đến.
Dẫn đầu là một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi, mặc bộ vest công sở gọn gàng, khí chất dứt khoát.
Cô ấy tên là Lâm Tư Di, là đối tác cao cấp của văn phòng luật sư Trần, đồng thời là giáo viên khai sáng cho tôi về pháp luật và tài chính.
“Chào buổi sáng, cô Lâm.”
Ánh mắt cô ấy sắc bén như dao, mang theo chút dò xét, không khác ánh mắt của A Sơn là bao.
“Từ hôm nay, tôi sẽ dạy cô cách kiểm soát tài sản và quyền lực mà mình đang nắm giữ—
thay vì để chúng nuốt chửng cô.”
Buổi học đầu tiên của cô ấy không phải lý thuyết suông,
mà là lật từng trang bản tài liệu ủy thác mà Ngụy Quân để lại, phân tích từng câu từng chữ.
Những thuật ngữ tài chính rối rắm, cấu trúc tài sản khổng lồ khiến đầu tôi quay cuồng.
Lúc đó tôi mới hiểu, thứ Ngụy Quân để lại cho tôi, không chỉ là tiền mặt.
Mà là một đế chế tài sản trải rộng toàn cầu.
Cổ phiếu, quỹ đầu tư, bất động sản, thậm chí còn có cổ phần gốc của vài công ty công nghệ.
“Ông Ngụy là một thiên tài, cũng là một kẻ điên.”
Lâm Tư Di nhìn vào tài liệu, giọng nói phức tạp.