Tôi khẽ cười, móc ra từ túi một gói thuốc mê nhỏ.
Đây là thứ tôi tìm thấy trong thang máy của nhà bố mẹ.
Sau khi xét nghiệm, xác định đây là một loại thuốc có tác dụng gây ảo giác.
Chính vì vậy mà thang máy tuy đang đi xuống, nhưng người bên trong lại có cảm giác đang đi lên.
Nghe tôi nói xong, cả đám người như nhớ ra điều gì, quay phắt sang bố mẹ tôi với ánh mắt đầy kinh hãi.
“Chẳng lẽ hôm qua Tiểu Vân đi thang máy, thực chất không hề đi lên sao?”
“Chỉ vì tác dụng của thuốc này, dù thang máy bị ai đó điều khiển từ bên ngoài, Tiểu Vân cũng hoàn toàn không nhận ra.”
“Và sau khi bước ra khỏi thang máy, ánh sáng mờ mờ, cộng thêm vài thủ thuật phối hợp, đã khiến cô bé tưởng rằng mình không thể nào lên nổi tầng hai mươi?”
10
Lúc này, sắc mặt bố mẹ tôi đã tái nhợt, không thốt nổi lời nào.
Họ nhìn tôi chằm chằm, như đang cầu xin.
Nhưng tôi không hề liếc họ lấy một cái, chỉ lạnh lùng lấy từ túi ra một chiếc máy chiếu mini.
Hình ảnh được chiếu lên tường, chính là cảnh tầng mà bố mẹ tôi đang sống.
Chính cảnh tượng đó, tối hôm đó đã lừa tôi một cách hoàn hảo.
Thấy bố mẹ run rẩy như vậy, tôi bật cười lạnh: “Bố mẹ, thực ra hai người đâu có sống ở tầng hai mươi, đúng không?”
“Dù sao tầng hai mươi cũng chỉ là nền trống như tầng một, hoàn toàn không thể ở được.”
“Hai người sống ở tầng hai mươi mốt, nhưng đã dùng các thủ đoạn này để khiến tôi tin rằng mình mãi mãi không thể lên được tầng hai mươi.”
“Thật là độc ác…”
Nghe tôi nói vậy, bố mẹ tôi sụp xuống đất, hoàn toàn mất hết sức lực.
Anh trai tôi lao tới, đôi mắt đỏ ngầu, gào lên như điên: “Đúng! Là chúng tôi bàn bạc với nhau để lừa em, thì sao nào?”
“Em là con gái, sau này sớm muộn cũng gả đi, dựa vào đâu mà giành nhà của bố mẹ?”
“Anh sắp kết hôn rồi, đây là căn nhà mà bố mẹ chuẩn bị cho anh!”
Tuy tôi đã sớm đoán được phần nào sự thật, nhưng khi tận tai nghe anh trai nói ra điều đó, tim tôi vẫn như bị dao cứa.
Hồi nhỏ anh ấy là người thương tôi nhất, ngày ngày đưa đón tôi đi học, có gì ngon cũng nhường tôi trước.
Nhưng chẳng biết từ khi nào, ánh mắt anh nhìn tôi đã thay đổi.
Việc về nhà không còn là thăm bố mẹ nữa, mà là cuộc chiến tranh giành tài sản.
Những năm qua, anh đã rút từ bố mẹ hàng trăm vạn.
Chính vì thế, căn nhà này — tôi mới thấy mình có quyền được nhận lấy.
Nhưng không ngờ, anh ta đến cả một cơ hội công bằng cũng không cho tôi.
Bố tôi run rẩy đứng dậy, cúi đầu, giọng khẩn cầu: “Tiểu Vân, bố mẹ không cố ý lừa con.”
“Chỉ là con và anh con không giống nhau. Những gì con cần, sau này nhà chồng con cũng sẽ chuẩn bị.”
“Giờ bố mẹ có thể giúp nó thì giúp thêm một chút…”
Giọng ông càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chỉ biết im lặng.
Tôi quay sang nhìn mẹ.
Bố là đàn ông, có lẽ không hiểu được cảm giác này.
Nhưng mẹ… không thể không hiểu.
Tôi nhẹ giọng hỏi: “Mẹ, mẹ cũng nghĩ như vậy sao?”
Mẹ giật mình đứng bật dậy, không dám nhìn tôi.
“Tiểu Vân à, đừng tranh giành với anh con nữa.”
“Tháng trước nó mới lấy được một hợp đồng lớn, sắp được thăng làm trưởng phòng rồi.”
“Căn nhà này cho nó là đầu tư, cho con thì chỉ lãng phí thôi…”
Nghe xong, tôi phá lên cười.
Cười đến mức không thẳng người nổi.
Trong ánh mắt rối loạn của mọi người, tôi lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý.
“Alo, Tiểu Vương à?”
“Hủy toàn bộ hợp đồng với Giám đốc Hạ của tháng trước, không gia hạn.”
“Từ giờ đưa anh ta vào danh sách đen, công ty chúng ta vĩnh viễn không hợp tác.”
Mọi người còn chưa hiểu gì, thì anh trai tôi đã nhận được cuộc gọi.
Là giọng quát tháo của cấp trên anh ta: “Hạ Kiến Lâm! Cậu điên rồi à? Dám đắc tội với khách hàng lớn nhất của công ty!”
“Cậu có biết công ty thiệt hại bao nhiêu vì chuyện này không?”
“Mau quay lại xử lý ngay, không thì cuốn gói biến đi cho tôi!”
Bíp bíp bíp…
Cuộc gọi kết thúc.
Khuôn mặt anh trai tôi trắng bệch như giấy, định nói gì đó nhưng tôi chẳng buồn nghe.
Tôi quay người bước đi.
Rời khỏi hành lang.
Bước qua cánh cửa.
Bước ra khỏi cái bóng u ám của kiếp trước.
Bước vào ánh nắng rực rỡ phía trước.
(Toàn văn kết thúc.)