Anh nói.
“Việc khiến anh hối hận nhất đời, là ngày đó ký vào đơn ly hôn.”
“Anh tưởng là bảo vệ em, hóa ra lại làm em tổn thương.”
“Gia Ngôn, xin lỗi em.”
Anh lại nói xin lỗi.
Tôi bịt miệng anh lại.
“Không được nói nữa.”
“Chuyện qua rồi thì để nó qua đi.”
“Bây giờ chúng ta chẳng phải rất tốt sao?”
Anh nhìn tôi, gật đầu, mắt hơi đỏ.
Anh cúi xuống, hôn tôi.
Nụ hôn này không còn là thử dò, không còn là áy náy.
Mà là sự trân quý sau khi mất rồi tìm lại, là tình yêu đã hòa vào máu thịt.
12
Đến mùa xuân, chân của Hạ Kiêu đã hoàn toàn bình phục.
Anh quay lại thao trường mà anh yêu nhất.
Chỉ là anh không còn là kẻ cuồng công việc như trước nữa.
Anh tan ca đúng giờ, về nhà ăn cơm cùng tôi và Tuế Tuế.
Anh từ chối mọi buổi xã giao không cần thiết, cuối tuần đưa chúng tôi đi dã ngoại.
Anh nói, anh không muốn bỏ lỡ thêm bất kỳ khoảnh khắc nào trong cuộc đời của chúng tôi nữa.
Ngày sinh nhật sáu tuổi của Tuế Tuế, Hạ Kiêu tổ chức cho con một bữa tiệc thật hoành tráng.
Mời tất cả bạn nhỏ của con.
Căn nhà được trang trí bằng bóng bay và ruy băng như một thế giới cổ tích.
Tối đến, bọn trẻ đều đã về.
Tôi dọn dẹp xong, quay lại phòng ngủ, thấy Hạ Kiêu đang ngồi bên bàn viết gì đó.
“Anh làm gì thế?” tôi bước tới.
Anh hơi căng thẳng đóng cuốn sổ lại.
“Không có gì.”
Anh càng vậy tôi càng tò mò.
Nhân lúc anh không để ý, tôi giật lấy.
“Này, em…”
Anh muốn cản, đã muộn.
Tôi mở ra.
Bên trong không phải kế hoạch huấn luyện, cũng không phải nhiệm vụ gia đình.
Là một bức thư.
Một bức thư viết cho tôi.
【Gửi người yêu duy nhất của anh, đồng chí Hứa Gia Ngôn:】
Nhìn cách xưng hô này tôi bật cười.
Người này viết thư tình mà vẫn đậm chất quân đội.
【Hôm nay là ngày thứ 365 em trở về bên anh.
Một năm trước vào lúc này, anh vẫn nằm trên giường bệnh, nghĩ rằng cả đời này chỉ có thể đứng từ xa nhìn em.
Anh chưa từng nghĩ mình còn cơ hội được nắm tay em, ôm em lần nữa.
Gia Ngôn, cảm ơn em.
Cảm ơn em đã sẵn lòng tha thứ cho kẻ ngốc như anh.
Ba năm qua, ngày nào anh cũng nhớ em.
Anh mang theo tất cả ảnh của em bên mình, mỗi khi nhớ lại lấy ra xem.
Anh đến tất cả những nơi chúng ta từng đến, ăn tất cả những món chúng ta từng ăn.
Giả vờ như em vẫn ở bên anh.
Anh biết mình rất ngốc, cũng rất ích kỷ.
Anh dùng thứ gọi là tình yêu của mình, lại khiến em tổn thương sâu nhất.
Nếu thời gian có thể quay lại, anh nhất định sẽ không buông tay em nữa.
Anh sẽ nói cho em mọi chuyện, để em cùng anh đối mặt.
May mà ông trời cho anh một cơ hội bù đắp.
Những ngày sau này, anh sẽ dùng cả đời mình để trả lại hạnh phúc anh nợ em.
Anh sẽ làm một người chồng tốt, một người cha tốt.
Anh sẽ khiến em và Tuế Tuế trở thành những người hạnh phúc nhất thế giới.
Anh yêu em, Hứa Gia Ngôn.
Trước đây yêu, bây giờ yêu, sau này… mãi mãi vẫn yêu.
Chồng của em: Hạ Kiêu.】
Tôi nhìn bức thư, nhìn nét chữ quen thuộc, cứng cáp của anh.
Nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống.
Tôi quay người, lao vào lòng anh.
“Hạ Kiêu, đồ ngốc.”
“Sao anh lại viết cái này…”
“Anh…” anh hơi ngượng gãi đầu, “Anh nói không hay. Anh sợ… sợ em không biết anh yêu em nhiều đến mức nào.”
Tôi nhón chân, hôn anh.
“Em biết.”
Tôi nói.
“Em luôn biết.”
Tất cả tình yêu của anh, em đều nhận được.
Không thiếu một chút nào.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng vừa đẹp.
Trong phòng ngủ, ánh đèn ấm áp.
Tuế Tuế ở phòng bên ngủ rất say.
Tôi và người tôi yêu ôm chặt nhau.
Tôi biết, đây chính là hạnh phúc.
Là báu vật quý giá nhất mà tôi đã đánh mất rồi lại tìm được.
HẾT