“Quá trình sáng tác: Tôi đã dùng năm năm trời, biến cô ta thành dáng vẻ hoàn hảo nhất của mình. Cô ta đơn thuần, thiện lương, luôn nghe lời tôi răm rắp. Tôi khiến cô ta tin rằng, tất cả những chuyện này chỉ là một trò chơi nhập vai theo đuổi **. Cô ta thậm chí còn rất vui vẻ mà ghi lại giúp tôi những khoảnh khắc đặc sắc nhất của các ‘diễn viên’. Sự tin tưởng của cô ta, hoàn hảo đến vậy, thuần khiết đến vậy, đến mức khi ống thép rơi xuống, biểu cảm trên mặt cô ta vẫn bình thản như cũ.”
“Đánh giá tác phẩm: Đây là tác phẩm khiến tôi hài lòng nhất từ trước đến nay. Nó chứng minh rằng, thứ tốt đẹp nhất trong nhân tính, lại chính là mảnh đất màu mỡ nhất để nuôi dưỡng cái ác tột cùng.”
Xem xong đoạn chữ này, cả phòng thí nghiệm không một ai lên tiếng.
Tôi chỉ có thể nghe thấy vài công an trẻ bên cạnh, vì phẫn nộ đến cực điểm mà phát ra những tiếng thở nặng nề.
Đây đã không còn là bản tường thuật phạm tội đơn giản nữa.
Đây là một bản tự thú của ác quỷ, đến từ vực sâu địa ngục.
Mặt Vương Chấn xanh mét, ông ta rê chuột, tiếp tục tìm kiếm trong thư mục.
Rất nhanh, ông ta tìm thấy một tệp được mã hóa riêng biệt, khác hẳn những tệp còn lại.
Tên của tệp đó là “Danh sách nhà tài trợ”.
“Chính là nó!” Trong giọng nói của Vương Chấn mang theo một tia run rẩy.
Kỹ thuật viên lập tức bắt đầu thử **.
Lần này, mật mã lại đơn giản đến bất ngờ.
Chính là tên của thư mục đó.
“Niềm Tin Hoàn Hảo”.
Tệp được mở ra.
Bên trong không phải là một danh sách đơn giản như tôi tưởng.
Mà là một cuốn album điện tử được làm vô cùng tinh xảo.
Mỗi trang trong album đều tương ứng với một nạn nhân, cũng chính là một món “tác phẩm” trong miệng Chu Khải.
Bên cạnh mỗi tác phẩm, đều ghi lại một chuỗi mã phức tạp, một ngày giao dịch, một khoản tiền thanh toán bằng Bitcoin, cùng với mật danh của một người mua.
“Nhà sưu tầm”.
“Nam tước”.
“Thương nhân tơ lụa”.
“Người đàn ông trăm mặt”.
Từng mật danh mang đầy hơi thở bí ẩn và tội ác, nhìn mà khiến người ta rợn tóc gáy.
Đây chính là “danh sách khách hàng” trong truyền thuyết.
Một câu lạc bộ ma quỷ do một đám biến thái trốn trong những góc tối của thế giới lập nên, lấy việc thưởng thức nỗi đau của người khác làm niềm vui.
Vương Chấn lập tức ra lệnh: “Lập tức đồng bộ những mật danh và thông tin giao dịch này cho Tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế! Để họ đối chiếu và truy tìm trong cơ sở dữ liệu toàn cầu!”
Ngay lúc các kỹ thuật viên đang bận rộn, ánh mắt tôi lại bị một mật danh ở tận cuối danh sách hút chặt lấy.
Mật danh đó, khác với tất cả những cái khác.
Nó không phải một từ, mà là một ký hiệu.
Một logo được thiết kế tinh xảo, ghép từ chữ cái “H” và “C”, trông như chữ ký nghệ thuật.
Logo này, tôi biết.
Không chỉ biết, mà còn quen thuộc đến tận xương tủy.
Bởi ngay nửa tháng trước, tôi vừa chụp xong một bộ ảnh tuyên truyền thương mại cho chủ nhân của logo này.
Ông ta là doanh nhân nổi tiếng nhất Hải Thành, là nhà từ thiện có danh tiếng nhất, quanh năm chiếm giữ trang nhất của tin tức địa phương.
Tên ông ta là, Hạ Trường Phong.
Một người đàn ông hoàn hảo ở Hải Thành, gần như không ai là không biết, không ai là không nghe danh, được vô số người xem như thần tượng và người dẫn đường cho cuộc đời.
15
Hạ Trường Phong.
Khi cái tên ấy, cùng với logo quen thuộc kia, hiện lên trong đầu tôi, tôi chỉ thấy cả thế giới như bắt đầu quay cuồng trời đất.
Không thể nào.
Điều đó tuyệt đối không thể!
Hạ Trường Phong, chủ tịch tập đoàn Hạ thị ở Hải Thành, tài sản lên đến hàng trăm tỷ, số tiền hằng năm đầu tư vào sự nghiệp từ thiện đều tính bằng đơn vị tỷ.
Ông ta đã tài trợ cho hàng trăm trường tiểu học hi vọng, giúp đỡ y tế cho vô số gia đình nghèo khó.