Họ không cho phép ta chạy nhảy, không cho phép ta nói to, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị trách mắng đánh đập.

Những năm tháng đó, ta sống như một con thú nhỏ bị nhốt trong lồng giam, đến cả thở cũng phải dè dặt cẩn trọng.

Hiện tại đã cắt đứt quan hệ, lại gả làm thê tử người ta, ta há có thể vẫn là quả hồng mềm mặc cho bọn họ nhào nặn như ngày trước?

Sự hỗn loạn trong điện vẫn chưa dẹp yên, Hoài vương hơi nghiêng người nhìn ta:

“Vương phi yếu ớt, có cần bổn vương ra tay giúp đỡ không?”

Ta nhấp một ngụm trà ngọt:

“Tạ ý tốt của Vương gia, thiếp thân cũng không phải loại hoa thố ty chỉ biết dựa dẫm vào người khác, chút chuyện nhỏ này, thiếp vẫn đối phó được.”

Vị Hoài vương này dung mạo tuấn lãng thì chớ, lại còn thân thể cường tráng, tuyệt nhiên chẳng phải loại “không thể nhân đạo” như lời đồn.

Nói ra thì Hầu phủ đối xử với ta cũng không tồi.

Chẳng những thay ta gánh lấy cái tiếng ác viết thơ phản nghịch, lại còn tìm cho ta một phu quân xuất sắc đến thế.

Ta thấy cảm động rơi nước mắt rồi đây này.

Hoài vương nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên, trong đáy mắt tràn ngập vẻ tán thưởng, không nói thêm lời nào.

Tiểu tư của Hầu phủ nhận lệnh, bước nhanh tới trước bàn tiệc của ta:

“Đại tiểu thư, Hầu phủ đang gặp phiền phức, Hầu gia sai người lập tức tiến lên hồi đáp Thái hậu!”

Ta chậm rãi đặt chén trà xuống, thần sắc xa cách lạnh lùng:

“Ta và Hầu phủ sớm đã cắt đứt quan hệ, không phải là Đại tiểu thư của các người. Hầu phủ sống hay chết, chẳng liên quan gì đến ta, ta không có nghĩa vụ phải qua đó.”

“Nếu đã vậy, đừng trách chúng ta không khách khí!”

Sắc mặt tên tiểu tư sa sầm, rút từ trong tay áo ra một thanh chủy thủ, từng bước ép sát.

Giây tiếp theo, Hoài vương thân hình khẽ động, trường kiếm rời vỏ, trực tiếp cắt đứt yết hầu của gã tiểu tư, máu tươi bắn tóe tại chỗ.

“Giết…. giết người rồi?!”

Mọi người trong điện kinh hô thành tiếng, trong chớp mắt lại loạn cào cào.

Giang Thư Đồng sợ đến mức hét toáng lên, chỉ tay vào Hoài vương nghiêm nghị quát:

“Hoài vương to gan thật! Lại dám hành hung ngay trước mặt Thái hậu, ngài không sợ Thái hậu giáng tội sao?”

Hoài vương không thèm đếm xỉa tới ả, chỉ từ tốn rút chiếc khăn tay ra, dịu dàng lau đi vết máu vô tình dính trên vạt áo ta, sau đó mới quay người chắp tay với Thái hậu:

“Bẩm Thái hậu, Hầu phủ dám dẫn thích khách vào cung, đã bị bổn vương giết chết tại trận, xin Thái hậu an tâm.”

Mọi người đều tưởng Thái hậu sẽ nổi trận lôi đình, chẳng ngờ Thái hậu lại mỉm cười sảng khoái:

“Hoài nhi vất vả rồi.”

Cả Hầu phủ triệt để chấn động, có vắt óc cũng không hiểu nổi tại sao Thái hậu lại thiên vị Hoài vương đến vậy.

Ta cùng Hoài vương trao đổi một ánh mắt.

Hoài vương vốn là cô nhi được Thái hậu cứu trong quân doanh thời điểm bà còn đang tranh quyền đoạt vị.

Nay Hoàng đế hèn kém, Thái hậu nhiếp chính, bà và vị Hoài vương này lại tâm đầu ý hợp, phá lệ phong ngài làm Vương phi khác họ.

Nói ra thì, thân thế ta và Hoài vương rất giống nhau, đều là những kẻ cô nhi không nơi nương tựa.

Chỉ đáng tiếc, cái Hầu phủ đã thu dưỡng ta, trước nay chưa từng dang tay bảo bọc lấy ta.

Thái hậu ra hiệu cho cung nhân mau chóng dọn dẹp sạch sẽ đại điện, đợi đến khi trật tự được vãn hồi, bà mới mở lời lại:

“Ai gia ngày hôm trước phái ma ma bên cạnh đến tra hỏi, Hầu phủ các người đích thân thừa nhận thơ là do chính tay viết ra.”

“Giờ lại trở mặt vu oan cho kẻ khác, chẳng lẽ Ai gia không tin lão ma ma đã đi theo mình cả đời, mà lại phải tin cái Hầu phủ đang bước đến bước đường cùng của các ngươi hay sao?”

Giang Thư Đồng đám người cứng họng không thể biện bác, đây chính là lúc ta xuất diễn rồi.

Ta đứng dậy, cung kính hành lễ với Thái hậu: