Thái hậu bước tới, uy áp bủa vây:

“Coi hài nhi của ta như hòn ngọc quý trên tay sao? Vậy cớ sao các ngươi lại nhốt nó vào lồng gỗ diễu phố? Hôm nay lại cớ sao ép nó vào đường cùng?!”

Ba người sợ đến mức toàn thân run rẩy, một chữ cũng không thể thốt ra được.

Thái hậu hừ lạnh một tiếng:

“Ai gia cả đời chìm nổi trong chốn hậu cung, há lại không nhìn thấu ba cái trò mèo bẩn thỉu ở hậu viện nhà các ngươi?”

“Vốn dĩ Ai gia chỉ muốn tru di cửu tộc các ngươi, nhưng các ngươi dám làm tổn thương hài nhi của Ai gia, Ai gia nhất định sẽ khiến các ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!”

Giang Thư Đồng thực sự sợ hãi, lăn lê bò toài đến dưới chân Thái tử, ôm chặt lấy chân hắn van xin:

“Thái tử điện hạ cứu mạng!”

“Thần nữ làm tất cả những chuyện này, đều là vì ái mộ ngài, nên mới nhất thời hồ đồ làm chuyện sai trái, xin ngài nể tình tấm lòng si tâm của thần nữ, cứu ta với!”

Thái tử vốn giữ im lặng suốt cả buổi tối rốt cuộc cũng mở miệng:

“Ngươi có biết, kẻ mà ngươi đang vu oan giá họa hiện tại, là tỷ tỷ ruột của bổn điện hạ hay không?”

“Hôm qua Hoài vương đã dâng tấu sớ lên cho bổn điện hạ, điều tra cặn kẽ tường tận lai lịch của ngươi, vậy mà ngươi vẫn dám ở đây giảo biện!”

Thái tử quay ra cửa điện ra lệnh:

“Người đâu, dẫn người vào đây!”

Lời vừa dứt, nội quan Đông cung liền áp giải một gã nam nhân với bộ dạng xấu xí thô kệch đi vào, bên cạnh còn dẫn theo một đứa trẻ.

“Giang Thư Đồng những năm tháng lưu lạc bên ngoài, đã sớm dấn thân vào chốn thanh lâu, sau đó mắc bệnh hoa liễu nên bị đuổi ra ngoài, gả cho gã phu đổ phân này, ngay cả cha ruột của đứa bé là ai cũng không biết!”

“Ngươi dơ bẩn hạ tiện đến mức này, mà còn dám mơ tưởng trở thành Thái tử phi sao?!”

Đứa bé kia rụt rè chạy đến bên cạnh Giang Thư Đồng, gọi nhỏ một tiếng “nương thân”.

Giang Thư Đồng sợ đến mức cứng đờ người, vội vàng đẩy mạnh đứa bé ra, túm chặt lấy vạt áo Thái tử:

“Thái tử điện hạ, ngài nghe ta giải thích, lúc đó ta đã bị dồn vào bước đường cùng, nên mới….”

Thái tử ghê tởm đá văng ả ra, né xa ba thước, chỉ sợ rước phải mầm bệnh bẩn thỉu.

Giang Thư Đồng và cả nhà Hầu phủ bị thị vệ lôi đi sạch sẽ, tống vào tử lao.

Cụ thể sẽ phải chịu hình phạt gì, ta không rõ.

Nhưng ta biết, có một người mẹ ruột là Thái hậu với thủ đoạn tàn nhẫn ở đây, kết cục của bọn họ chắc chắn sẽ còn thê thảm hơn cả cái chết.

Không lâu sau, Thái hậu hạ chỉ, sách phong ta làm Trấn Quốc Trưởng công chúa, sủng ái vô biên.

Thái hậu cũng vô cùng hài lòng với hôn sự của ta và Hoài vương, đặc biệt tổ chức cho chúng ta một trận đại hôn hoành tráng.

Mười dặm hồng trang, mũ phượng khăn quàng, hoàn toàn bù đắp lại mọi tủi nhục mà ta từng phải gánh chịu trước đây.

Đêm đó ta hỏi Hoài vương:

“Vương gia, ngày thiếp thân vừa bước chân vào phủ Hoài vương, ngài có nói muốn làm cho câu chuyện này thú vị hơn một chút, chẳng lẽ, chính là đi tìm gã phu quân hờ và đứa con hoang bên ngoài của Giang Thư Đồng sao?”

Hoài vương bước đến bên cạnh ta, dịu dàng ngồi xuống:

“Ngay lần đầu gặp mặt, bổn vương đã bị khí tiết không kiêu ngạo không siểm nịnh của nàng thu hút, rõ ràng đang ở bước đường cùng, vậy mà vẫn kiên cường tỉnh táo.”

“Một nữ tử như nàng, không đáng phải chịu đựng những uất ức như vậy.”

“Đêm khuya rồi, đi ngủ thôi.”

Hồng chúc vụt tắt, trong phòng ngập tràn một mảnh ái muội.

Phần đời còn lại về sau, sẽ chỉ toàn là đường lớn thênh thang.