Anh ta tích cực nhận tội, tích cực phối hợp hoàn trả tài sản, còn khai ra rất nhiều người để lập công chuộc tội.
Vì anh ta, rất nhiều người đã bị bắt.
Ba tháng sau, nhờ có biểu hiện lập công lớn, anh ta được giảm nhẹ hình phạt. Nhưng vì số tiền liên quan quá lớn, anh ta vẫn bị kết án bảy năm tù.
Anh ta nhiều lần đề nghị gặp tôi, nhưng tôi đều từ chối.
Đối với người đàn ông từng làm tổn thương tôi, tôi không muốn còn bất kỳ liên quan nào với anh ta.
Bây giờ đã có một người đàn ông sẵn lòng xuống bếp vì tôi, mỗi buổi sáng tôi đều có một bát cháo nóng.
Hóa ra bất kể thân phận và địa vị như thế nào, nếu thật lòng yêu một người, người ta sẽ sẵn lòng hạ mình và làm bất cứ chuyện gì cho người ấy.
Nhiếp Hạo Thành đã đợi tôi ba năm. Trong một buổi sáng có thêm một bát cháo nóng, tôi quyết định trao bản thân mình cho anh.
Sau khi kết hôn, tôi vẫn tập trung vào việc vẽ tranh. Đương nhiên, tập đoàn thuộc về tôi, tôi sẽ không giao nó cho bất kỳ ai. Những quyết định lớn vẫn luôn do tôi kiểm soát.
Còn Nhiếp Hạo Thành hầu như không có tiệc xã giao.
Hoặc có thể nói, vì anh quan tâm đến tôi nên những buổi xã giao có thể từ chối, anh chưa bao giờ tham dự.
Anh dành phần lớn thời gian cho tôi. Hầu hết thời gian, tôi vẽ tranh, còn anh ngồi ngẩn người bên cạnh nhìn tôi.
Chương 9
Đúng rồi, còn bệnh hen suyễn của mẹ tôi.
Vì chuyện đó, Nhiếp Hạo Thành đã đích thân học rất nhiều kiến thức y học. Ba bữa mỗi ngày của mẹ tôi đều do anh sắp xếp.
Vào năm thứ ba kể từ khi con chúng tôi đến với thế giới này, tôi lại gặp Tần Thư Phong.
Anh ta có biểu hiện tốt trong tù nên được ra tù sớm.
Anh ta đã gầy đi rất nhiều, trong mắt cũng không còn sự sắc bén như trước.
Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn đứa trẻ bên cạnh tôi. Còn chưa kịp mở miệng, hai mắt anh ta đã đỏ hoe.
“Xin lỗi.”
“Không cần thiết.”
Tôi dẫn con lên xe.
Tần Thư Phong vội vàng đuổi theo.
“Anh thật sự biết sai rồi. Ở trong đó, anh đã suy nghĩ rất nhiều. Chính anh đã xem nhẹ tình cảm em dành cho anh.”
“Anh không phải con người, anh là súc sinh.”
“Bây giờ anh đã không còn gì cả. Anh không thể tiếp tục mất em.”
“Cuộc sống không có anh rất tốt.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vì vậy, đừng làm phiền tôi nữa. Nếu anh tiếp tục dây dưa, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Anh ta biết tôi thật sự sẽ làm như vậy, trong mắt lóe lên vẻ hoảng sợ.
Xe của tôi nhanh chóng rời đi, bỏ anh ta lại phía sau.
Ba ngày sau, tôi lại nghe được tin tức về Tần Thư Phong.
Là Nhiếp Hạo Thành nói với tôi.
“Anh ta chết rồi.”
“Anh ta đã đi tìm Lâm Chỉ Mặc.”
Về Lâm Chỉ Mặc, tôi từng nghe được một số tin tức của cô ta.
Cô ta có thể khiến Tần Thư Phong mê mẩn đến thần hồn điên đảo, đương nhiên cũng có vài phần nhan sắc.
Mặc dù vì chuyện năm xưa, trong giới không còn ai chịu qua lại với cô ta, nhưng cô ta hoàn toàn có thể tìm đến những ông chủ nhỏ.
Ngay tháng đầu tiên Tần Thư Phong ngồi tù, cô ta đã qua lại với một ông chủ nhỏ.
Cuộc sống của cô ta cũng khá tốt.
Tần Thư Phong tìm đến cô ta, Tiết Xuân Lan lập tức mắng anh ta một trận.
Lâm Chỉ Mặc cũng không cho anh ta sắc mặt tốt.
Tần Thư Phong không nhận ra người thực sự mắc sai lầm chính là bản thân anh ta, là do chính anh ta không giữ vững được bản tâm.
Anh ta đổ tất cả sai lầm cho những yếu tố bên ngoài, đổ lỗi cho sự quyến rũ của loại phụ nữ như Lâm Chỉ Mặc.
Trong đêm ba ngày trước, anh ta lẻn vào nhà Lâm Chỉ Mặc, bắt hai mẹ con cô ta đi.
Sau khi giết chết hai người họ, anh ta bị xe đâm chết trên đường bỏ trốn.
Nghe nói hướng anh ta chạy trốn chính là hướng về căn biệt thự nơi tôi đang sống. Có lẽ anh ta không định bỏ trốn, mà muốn tới trả thù tôi.
Cái chết của anh ta đã được lập hồ sơ điều tra.
Đây không phải một vụ tai nạn giao thông thông thường. Người lái xe đâm anh ta chính là con trai của người từng bị anh ta tố cáo năm xưa.
Sau khi nghe Nhiếp Hạo Thành kể xong những chuyện ấy, trong lòng tôi thật sự không hề nổi lên bất kỳ gợn sóng nào, giống như đang nghe câu chuyện của một người khác.
Một câu chuyện hoàn toàn không liên quan đến tôi.
Tôi biết mình đã hoàn toàn bước ra khỏi quá khứ.
Cuộc sống của tôi không còn bị Tần Thư Phong ảnh hưởng nữa.
Phía chân trời, ráng chiều rực rỡ.
Con tôi đang chạy nhảy trên bãi cỏ trong vườn.
Tôi tựa đầu lên vai Nhiếp Hạo Thành.
“Có anh thật tốt.”