“Đúng, chính là con phố đó. Tôi muốn cải tạo lại toàn bộ. Ngày mai anh có thể đến xem không?”
“Ngân sách không thành vấn đề. Tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Cả con phố phải thống nhất phong cách, tuyển khách thuê lại từ đầu. Và tất cả bảng hiệu cao bao nhiêu, tôi là người quyết định.”
Lão Chu và đám người kia hành động rất nhanh.
Chưa đến một tuần, trong mười sáu hộ thuê cũ, có mười hai hộ mở lại cửa hàng ở con phố đối diện.
Quán mì của lão Chu có vị trí đẹp nhất, tiền thuê hai mươi lăm nghìn, đắt hơn chỗ cũ của tôi hơn ba lần.
Ngày khai trương, ông ta đốt một tràng pháo, đứng trước cửa gào thật to:
“Hương vị cũ! Giá cũ! Bà con hàng xóm đến ủng hộ nào!”
Tôi đi chợ mua đồ ăn, ngang qua cửa quán ông ta.
Vương Thúy Hoa đang ngồi xổm trước cửa bóc tỏi. Ngẩng đầu thấy tôi, bà ta “phì” một tiếng nhổ nước bọt. Bãi nước bọt rơi không lệch chút nào lên mũi giày tôi.
“Ôi chao, đại tiểu thư họ Lâm đấy à. Đi đường không có mắt sao?”
“Nghe nói mày định cải tạo cái phố kia gì đó? Tốn không ít tiền nhỉ? Chút của cải bố mày để lại đủ cho mày phá mấy ngày?”
Tôi không động đậy. Cúi đầu nhìn bãi nước bọt trên giày, rồi ngẩng đầu nhìn bà ta.
“Thím Chu, nước bọt của thím còn đặc hơn nước dùng nhà thím. Nên đi bệnh viện kiểm tra đi.”
Mặt Vương Thúy Hoa tối sầm, vừa định mở miệng chửi.
Lão Chu đã lao từ trong quán ra.
“Lâm Vãn, tao khuyên mày bớt ảo tưởng đi. Con phố đó phong thủy không tốt. Tám năm nay chỉ có nhà tao làm ăn được. Mày có đổ bao nhiêu tiền cải tạo cũng vô dụng. Cho ma thuê à?”
Mấy hộ thuê mới chuyển sang bên cạnh cũng tụ lại xem náo nhiệt, có người còn hùa theo cười.
Tôi quét mắt nhìn họ một lượt, không nói gì. Cúi xuống dùng khăn giấy lau giày, rồi xoay người rời đi.
Sau lưng vang lên giọng oang oang của lão Chu:
“Thấy chưa? Chột dạ rồi! Một con nhóc thì làm nên trò trống gì!”
Về đến nhà, mẹ tôi đang ngồi bên cửa sổ, nhìn con phố trống trải dưới lầu đến thất thần.
“Vãn Vãn, những lời họ nói, mẹ đều nghe thấy.”
Bà quay đầu nhìn tôi, trong mắt toàn là lo lắng.
“Chút tiền tích cóp của bố con, con đem hết ra cải tạo con phố này, lỡ như…”
“Không có lỡ như.”
Tôi đặt giỏ rau xuống, đi đến trước mặt bà, ngồi xổm xuống.
“Mẹ, mẹ có tin con không?”
Mẹ nhìn tôi, môi mấp máy, vành mắt đỏ lên.
“Tin. Nhưng…”
“Không nhưng gì cả.”
Tôi nắm tay mẹ, đầu ngón tay khẽ vuốt những vết kim.
“Mẹ, con nói mẹ nghe kế hoạch của con.”
Tôi lấy từ túi ra một xấp bản vẽ, trải lên đầu gối mẹ.
Đó là bản phối cảnh mà đội của kỹ sư Trần mất hai tuần làm ra: gạch xanh, ngói xám, khung cửa chạm hoa, bảng hiệu phong cách hoài cổ, đèn lồng đỏ treo thành một hàng dọc theo mái hiên. Cả con phố như được bê ra từ một bộ phim thời Dân Quốc.
“Con định cải tạo cả con phố thành ‘phố ẩm thực phong cách retro Dân Quốc’.”
Mẹ cúi đầu nhìn bản vẽ, mắt dần mở to.
“Gạch xanh, đèn lồng đỏ, bảng hiệu cổ điển. Mỗi mặt bằng đều sẽ được thiết kế lại. Đèn, mặt tiền, thậm chí cả chậu cây trước cửa, tất cả đều thống nhất phong cách.”
Tôi lật sang trang tiếp theo, đó là phối cảnh ban đêm.
Ánh đèn vàng ấm hắt ra từ từng ô cửa, đèn lồng đỏ khẽ lay trong gió, bóng sáng loang lổ phản chiếu trên mặt đường lát đá xanh.
“Mẹ, mẹ xem, đây là hiệu ứng ban đêm.”
Mẹ nhìn rất lâu, rồi ngẩng đầu lên. Trong mắt bà có thêm một chút ánh sáng khác lạ.
“Đẹp quá.”
“Không chỉ đẹp.” Tôi đứng dậy, chỉ vào từng mặt bằng trong bản vẽ. “Mẹ, con không định cho thuê tùy tiện nữa. Con sẽ đi các thành phố khác tìm những thương hiệu hot phải xếp hàng dài đến tận góc phố, mời họ đến mở chi nhánh.”