Cho đến nửa năm sau, vụ án của Tiêu Húc được tuyên án.

Bởi vì Lâm Tầm không chết ngay tại hiện trường, hơn nữa anh ta cũng là bên có lỗi, Tiêu Húc thuộc trường hợp giết người trong lúc kích động.

Thậm chí, tôi còn viết đơn xin giảm nhẹ cho anh ta.

Tiêu Húc bị kết án mười năm tù.

Chỉ có mười năm.

Khi nghe được tin tức này, mặt Trần Vận lập tức trắng bệch.

“Sao có thể như vậy? Anh ta giết người!”

Tôi gật đầu.

“Mẹ anh ta tìm đến tôi, quỳ xuống đất. Tôi nghĩ bà ấy đã lớn tuổi, sống không dễ dàng nên ký đơn xin giảm nhẹ cho anh ta.”

“Tại sao?”

Trần Vận không dám tin nhìn tôi.

“Cậu có biết làm như vậy sẽ hại tôi thê thảm thế nào không?

“Sau khi ra tù, anh ta chắc chắn sẽ trả thù tôi!”

Tôi mỉm cười nhìn cô ta.

Đây mới chính là mục đích của tôi.

Ngoại tình là chuyện của hai người.

Dựa vào đâu chỉ có một mình Lâm Tầm phải trả giá?

Hơn nữa, vì không trả nổi tiền cho tôi, Trần Vận sẽ nhanh chóng trở thành người mắc nợ bị hạn chế quyền lợi.

Đến lúc đó, ngay cả ra nước ngoài cô ta cũng không thể.

Cô ta chỉ có thể sống trong đau khổ và lo lắng, chờ Tiêu Húc ra tù trả thù mình.

Nghe nói cô ta đã viết rất nhiều thư cho Tiêu Húc.

Nhưng tôi cũng viết thư cho anh ta.

Tôi chỉ viết một lần.

Nội dung là lịch sử trò chuyện giữa Lâm Tầm và Trần Vận.

Chỉ cần có những đoạn trò chuyện đó, Tiêu Húc sẽ vĩnh viễn không thể tin lời Trần Vận nữa.

Lần tiếp theo tôi nghe được tin tức của bọn họ đã là tám năm sau.

Tiêu Húc biểu hiện tốt, được ra tù trước thời hạn.

Việc đầu tiên anh ta làm sau khi ra tù là đi tìm Trần Vận.

Anh ta vẫn không buông tha cho Trần Vận.

Đương nhiên, anh ta cũng không buông tha cho chính mình.

Tôi nhìn thấy tin tức của bọn họ trên mạng.

Sau khi dừng lại trong chốc lát, tôi liền lướt qua.

Tất cả đều đã là chuyện cũ nhiều năm trước.

Còn tôi đã bắt đầu một cuộc sống mới.