Tôi không biết phải giải thích thế nào, toàn thân run dữ dội.
Cuộc chia ly 7 năm trước, đến 7 năm sau cuối cùng đã trở thành vĩnh biệt.
Con gái nhận ra cảm xúc của tôi không ổn, im lặng ngồi sát bên.
Con bé nhìn di ảnh Lê Cảnh Trình trên tivi, đột nhiên trợn to mắt.
“Mẹ, con nhớ ra rồi! Chú ấy thật sự là bố con, giống hệt bức ảnh trước đây mẹ cho con xem!”
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, ôm con gái bật khóc thành tiếng.
“Lần này, mẹ thật sự mất anh ấy rồi.”
Từ ngày đó, con gái trở nên hiểu chuyện khác thường.
Trong kỳ thi đại học, con bé đạt thành tích xuất sắc và đỗ vào một trường đại học trọng điểm.
Gánh nặng trên vai tôi lập tức nhẹ đi rất nhiều.
Có những lúc tôi ngồi trước cửa nhà suốt cả ngày.
Có những lúc tôi nhìn ảnh anh rồi ngây ngô cười.
Cho đến một ngày sau này, tôi gặp anh trong giấc mơ.
Anh nói muốn đưa tôi đi cùng.
Tôi gật đầu.
Cơ thể tôi cũng theo đó trở nên nhẹ bẫng, từ từ bay lên.