“Là tôi phát hiện ra, tôi chưa từng thật sự hiểu anh. Anh hèn nhát, ích kỷ, tham lam, máu lạnh. Anh yêu mẹ anh, yêu con trai anh, yêu chính anh, duy chỉ không yêu tôi, cũng không yêu con gái của chúng ta.”

“Suốt bảy năm đó, tôi giống như một kẻ ngốc, làm trâu làm ngựa cho nhà anh. Tôi cứ tưởng là do tôi chưa đủ tốt, nên các người mới không yêu tôi. Bây giờ tôi mới biết, không phải tôi không tốt, mà là các người không xứng.”

Trần Hạo cúi đầu, vai run lên, đang khóc.

Nhưng đã không còn khơi dậy được bất kỳ gợn sóng nào trong tôi nữa.

“Sau này, mỗi tháng nhớ chuyển tiền vào thẻ, đừng để tôi phải nhắc. Nể tình anh là cha của con gái tôi, tôi sẽ không ngăn anh gặp con bé. Nhưng nếu để tôi phát hiện, anh xúi giục con bé, hoặc dẫn đứa con hoang kia đến gặp con bé…”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, “tôi sẽ khiến anh hối hận cả đời.”

Trần Hạo co rúm lại một chút, gật đầu, rồi quay người bỏ đi.

Mẹ chồng định đến gần, nhưng bị tôi trừng bằng một cái nhìn là lập tức dừng lại.

Bà ta đứng ở cửa tòa án, dáng người còng xuống, như một con gà mái già bị nhổ hết lông.

Không còn dáng vẻ hung hăng như trước nữa.

Vài tháng sau, tôi nghe nói Vương Vi Vi đã chia tay Trần Hạo.

Cô ta dẫn con trai, gả cho một ông chủ nhỏ đã từng ly hôn, nghe nói ông chủ đó cũng có xu hướng bạo hành gia đình, cuộc sống của cô ta không mấy tốt đẹp.

Mẹ chồng đã đi tìm cô ta mấy lần, muốn nhận cháu trai, nhưng đều bị Vương Vi Vi đuổi ra ngoài.

“Không có tiền thì nhận cái gì mà cháu trai? Cút!”

Đó là nguyên văn của Vương Vi Vi.

Mẹ chồng tức đến phát bệnh một trận, từ đó nằm liệt trên giường không dậy nổi nữa.

Trần Hạo mất việc, lại còn gánh một đống nợ, giờ đang làm sales ở một công ty nhỏ, lương cứng ba nghìn, ngày nào cũng bị khách hàng mắng.

Còn tôi, dẫn theo con gái, chuyển vào nhà mới.

Nhà vẫn là căn nhà đó, nhưng tôi đã thay khóa, sửa lại nội thất, rồi vứt hết toàn bộ đồ đạc cũ đi.

Như thể muốn xóa sạch mọi dấu vết của bảy năm qua.

Con gái hỏi tôi: “Mẹ ơi, bố đi đâu rồi?”

Tôi nói: “Bố đã đi đến một nơi rất xa. Nhưng mẹ sẽ mãi ở bên con, bảo vệ con.”

Con gái ôm lấy tôi: “Mẹ ơi, đợi con lớn lên, con sẽ mua cho mẹ một căn nhà thật to, không để ai bắt nạt mẹ nữa.”

Tôi vừa cười, nước mắt lại rơi xuống.