Chẳng ai định để người kia sống.

Tôi hỏi:

“Vậy hai hợp đồng bảo hiểm thì sao?”

Trần Nghiễn nhìn tôi:

“Mua bảo hiểm cho em là vì vốn dĩ anh thật sự muốn đưa em đi cùng.”

“Em sẽ không đồng ý.”

“Cho nên anh chỉ có thể khiến tất cả mọi người tưởng rằng em cũng đã chết.”

Tôi hiểu rồi.

Tay tôi bắt đầu run:

“Anh định dùng thi thể của ai để giả làm tôi?”

Trần Nghiễn không trả lời.

Sự im lặng đã là đáp án.

Anh ta từ lâu đã chuẩn bị nhiều hơn một mạng người.

Tôi nhìn người đàn ông đã ngủ cùng giường với mình năm năm, lần đầu tiên thật sự cảm thấy xa lạ:

“Vậy hơn ba mươi triệu thì sao?”

“Vẫn còn.”

“Chỉ cần em chịu đi cùng anh, chúng ta có thể bắt đầu lại.”

Tôi suýt bật cười:

“Trần Nghiễn, anh giết em trai mình.”

“Còn định giết một người phụ nữ để giả làm tôi.”

“Bây giờ anh nói với tôi bắt đầu lại?”

Sắc mặt anh cuối cùng lạnh xuống:

“Anh không giết Trần Dữ.”

“Xe là chính nó động vào.”

“Nó chết trong cái bẫy do chính nó tạo ra.”

Tôi lùi về sau:

“Vậy những đoạn quay lén thì sao?”

“Tại sao từ mười một tháng trước đã có người theo dõi tôi?”

Trần Nghiễn không nói.

Tôi đột nhiên hiểu ra:

“Khi đó hai người đã bắt đầu đổi chỗ.”

“Tám tháng là giả.”

Anh nhìn tôi, khóe môi từ từ cong lên:

“Tri Hạ.”

“Có những chuyện biết quá rõ không tốt cho em đâu.”

Chương 15

Lưng tôi chạm vào bàn ăn.

Điện thoại vẫn nằm trong lòng bàn tay.

Từ lúc báo cảnh sát tới giờ đã gần bảy phút.

Cảnh sát chắc sắp tới.

Tôi phải kéo dài thời gian:

“Em còn một câu hỏi.”

Trần Nghiễn nhìn giờ:

“Em hỏi đi.”

“Tối kỷ niệm ngày cưới là ai?”

Vẻ mặt anh cuối cùng cũng có chút thay đổi.

Mắt tôi nóng lên:

“Người ăn cơm với em là ai?”

“Người mua hoa cho em là ai?”

“Người nằm cạnh em buổi tối lại là ai?”

Trần Nghiễn im lặng.

Tôi nhìn chằm chằm anh:

“Nói đi.”

“Ăn cơm là anh.”

“Sau đó Trần Dữ tới.”

Hơi thở tôi ngừng lại.

Anh vẫn còn giải thích:

“Hôm ấy công ty đột nhiên có việc.”

“Anh chỉ bảo nó ở nhà thay anh.”

“Em đã ngủ rồi.”

“Em không biết gì cả.”

Tôi đột ngột cầm cốc thủy tinh trên bàn ném về phía anh:

“Các người có thấy ghê tởm không!”

Cốc đập vào tường, vỡ tung trên sàn.

Sắc mặt Trần Nghiễn âm trầm:

“Tri Hạ, anh đã nói rồi, nó không động vào em.”

“Chuyện đó quan trọng sao?”

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống:

“Các người coi tôi là cái gì?”

“Anh muốn ra ngoài thì đổi người khác về nhà.”

“Cậu ta muốn cuộc sống của anh thì nằm lên giường của anh.”

“Các người còn lấy tôi làm chứng cứ ngoại phạm cho nhau.”

“Ngay cả người chồng về nhà mỗi ngày là ai tôi cũng không biết!”

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng thang máy mở.

Trần Nghiễn cũng nghe thấy.

Sắc mặt anh thay đổi:

“Em báo cảnh sát?”

Tôi quay người bỏ chạy.

Trần Nghiễn túm lấy tóc tôi, kéo ngược tôi về.

Tôi đau đến tối sầm mắt, liều mạng vơ đồ trên bàn ném vào anh.

Bên ngoài đã có người đập cửa:

“Cảnh sát!”

“Mở cửa!”

Trần Nghiễn siết chặt cổ tôi:

“Hứa Tri Hạ!”

“Tại sao em cứ phải ép anh?”

Tôi giãy giụa nâng chân, đá thật mạnh vào mắt cá chân phải của anh.

Anh hét thảm một tiếng, cả người lập tức mất sức.

Tôi ngã xuống đất.

Cửa bị cảnh sát phá tung.

Mấy người lao vào, đè Trần Nghiễn xuống.

Cảnh sát Lý ngồi xuống đỡ tôi.

Tôi thở dốc rất lâu mới chỉ vào người đàn ông dưới đất:

“Kiểm tra chân phải của anh ta.”

“Hai chiếc vít.”

“Anh ta mới là Trần Nghiễn.”

Trần Nghiễn nằm sấp trên mặt đất.

Lần này.

Cuối cùng anh không cười nổi nữa.

Chương 16

Cuộc điều tra sau đó diễn ra nhanh hơn tưởng tượng.

Bệnh viện chụp phim chân Trần Nghiễn.

Vị trí hai chiếc vít cố định trong mắt cá chân phải hoàn toàn trùng khớp với phim phẫu thuật chín năm trước.

Danh tính được xác nhận hoàn toàn.

Người chết trong vụ tai nạn là Trần Dữ.

Lời Trần Nghiễn nói rằng “em trai muốn giết tôi, tôi chỉ tự vệ” cũng nhanh chóng bị bác bỏ.

Cảnh sát khôi phục được một bản kế hoạch trong tài khoản đám mây của anh ta.

Bước một.

Lợi dụng việc Trần Dữ lâu dài giả mạo mình để tạo chứng cứ ngoại phạm ổn định.

Bước hai.

Chuyển tiền công ty.

Bước ba.

Để Trần Dữ “chết” dưới thân phận Trần Nghiễn.

Bước bốn.

Trần Nghiễn dùng thân phận Trần Dữ rời đi.

Cuối bản kế hoạch còn có một dòng:

“Hứa Tri Hạ: xử lý tùy tình hình.”

Hợp đồng bảo hiểm hai mươi triệu kia đã nói rõ hai chữ “xử lý” có nghĩa gì.

Trần Nghiễn đã mua sẵn xăng, màng nhựa và dây thừng.

Còn thông qua chợ đen liên hệ một người chuyên làm giấy tờ giả.

Anh ta từ lâu đã chuẩn bị xong mọi thứ để rời đi.

Điều duy nhất vượt ngoài kế hoạch là Trần Dữ cũng phát hiện có gì đó không ổn.

Trần Dữ mua dầu phanh, phá chiếc xe.

Anh ta muốn anh trai gặp chuyện trên đường tới bến tàu hoang.

Nhưng Trần Nghiễn ngửi thấy mùi còn sót lại trên cổ tay áo của anh ta.

Vì vậy người cuối cùng ngồi lên chiếc xe ấy biến thành chính Trần Dữ.

Hai giờ bốn mươi tám phút sáng.

Chiếc xe lao xuyên qua lan can.

Ba giờ mười bảy phút.

Cuộc gọi của cảnh sát đánh thức tôi.

Liều thuốc Trần Nghiễn cho tôi vốn đủ để tôi ngủ tới sáu giờ sáng.

Anh ta dự định rời đi trước bốn giờ.