Chỗ này, tạm thời không an toàn.

Trước khi đi, anh tôi liếc nhìn chiếc vali bị ném ở cửa.

Anh nghĩ ngợi rồi đi tới, trực tiếp kéo vali đến tận cuối hành lang, nơi có miệng thu gom rác.

Anh mở nắp, không chút do dự mà ném cả cái vali, cùng toàn bộ đồ đạc của Chu Minh Hiên bên trong, tất cả một lượt vào đó.

Sau đó, anh phủi phủi bụi trên tay, cười với tôi.

“Rác thì phải ở trong thùng rác.”

Nhìn động tác của anh, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cơn khoái ý.

Đúng vậy.

Có những người, có những thứ, vốn chính là rác.

Đã sớm nên vứt rồi.

Chúng tôi cùng nhau xuống lầu, lên xe của anh tôi.

Xe chạy êm ru rời khỏi khu chung cư, ném thật xa nơi từng bị tôi gọi là “nhà” ở lại phía sau.

Tôi tựa vào cửa kính xe, nhìn cảnh phố xá ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi lại.

Trong lòng là một sự bình tĩnh chưa từng có.

Ngay lúc đó, điện thoại rung lên một cái.

Là một tin nhắn.

Từ Chu Minh Hiên.

Hẳn là hắn không gọi được cho bố tôi, cũng không gọi được cho tôi, nên chỉ có thể nhắn tin.

Tôi mở ra xem, đồng tử lập tức co rút.

Trên đó chỉ có đúng một câu ngắn ngủi.

“Thẩm Nguyệt, cô còn dám báo cảnh sát bắt mẹ tôi? Cô thật sự tưởng rằng đứa nghiệt chủng trong bụng cô có thể giữ được sao?”

Nghiệt chủng.

Hắn vậy mà dùng hai chữ ấy để hình dung đứa con của chúng tôi.

Một luồng lạnh lẽo đến cực điểm, trong nháy mắt lan từ tim tôi ra khắp tứ chi bách hài.

Người này, đã không còn là người nữa.

Hắn là ác quỷ.

06

Tin nhắn đó, như một cây băng châm, hung hăng đâm vào tim tôi.

Toàn thân tôi lạnh toát, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Bố tôi ngồi bên cạnh, lập tức nhận ra tôi không ổn.

“Nguyệt Nguyệt, sao vậy? Sao mặt con tái thế này?”

Tôi đưa điện thoại cho ông, môi run đến mức không nói thành lời.

Bố tôi và anh tôi ghé qua xem.

Sắc mặt của hai người, trong nháy mắt đen xuống như có thể nhỏ ra nước.

“Đồ súc sinh!”

Anh tôi Thẩm Hạo đấm mạnh một quyền lên vô lăng, chiếc xe lập tức phát ra một tiếng còi chói tai.

“Thằng khốn này, nó dám!”

Ngực bố tôi phập phồng dữ dội, ông siết chặt điện thoại của tôi, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.

Ông cố gắng bình ổn cảm xúc, quay sang nhìn tôi, giọng vẫn run run.

“Nguyệt Nguyệt, đừng sợ.”

“Nó đang chó cùng rứt giậu thôi.”

“Nó càng như vậy, chúng ta càng không thể loạn.”

Tôi dùng sức gật đầu, chụp màn hình tin nhắn này, lập tức chuyển tiếp cho luật sư của tôi, Tần Nhiên.

Gần như được trả lời ngay lập tức.

Phản hồi của Tần Nhiên bình tĩnh mà chuyên nghiệp.

“Cô Thẩm, đã nhận được tin nhắn.”

“Đây là bằng chứng sắt đá cho việc hắn đích thân đe dọa an toàn thân thể cô, đồng thời sỉ nhục thai nhi chưa chào đời.”

“Điều này là đòn đánh mang tính hủy diệt đối với việc hắn giành quyền nuôi con.”

“Xin cứ yên tâm, đoàn luật sư của chúng tôi đã nộp toàn bộ chứng cứ lên tòa án, sáng nay tòa án đã chính thức lập án. Đồng thời, yêu cầu bảo toàn tài sản đối với tài sản đứng tên Chu Minh Hiên và tài khoản chung của hai vợ chồng các cô, cũng đã có hiệu lực.”

“Hắn rất nhanh thôi sẽ nhận được trát tòa và thông báo phong tỏa tài sản.”

Nhìn thấy phản hồi của Tần Nhiên, tảng đá lớn treo lơ lửng trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống một nửa.

Người chuyên nghiệp, làm việc chuyên nghiệp.

Tôi không chọn nhầm người.

Xe phóng một mạch, trở về căn nhà tôi lớn lên từ nhỏ.

Mẹ tôi đã đợi sẵn ở cửa, vừa nhìn thấy tôi, vành mắt lập tức đỏ lên.

“Đứa con gái ngốc của mẹ ơi, con chịu khổ rồi.”

Bà nắm lấy tay tôi, trên dưới quan sát, sợ tôi thiếu mất dù chỉ một sợi tóc.

“Nhanh lên, canh gà vẫn còn nóng, uống nhanh đi cho ấm người.”

Trở về căn phòng quen thuộc, ngửi mùi nắng trên chăn đệm.

Toàn thân tôi hoàn toàn thả lỏng xuống.

Đây là nhà của tôi, là bến cảng tránh gió của tôi.