“Một khi bị điều tra, Cố thị sẽ tiêu đời.”
“Cố thị có tiêu đời hay không thì liên quan gì tới tôi?”
“Em cũng là cổ đông. Sau này Niệm An phải làm sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Niệm An có một người cha hại chết ông ngoại, vu oan cho cậu ruột mới là rắc rối lớn nhất của con bé.”
Cố Đình Xuyên hoàn toàn mất kiểm soát, đấm mạnh xuống bàn.
“Thẩm Tri Ý, em nghĩ anh làm những chuyện này vì cái gì? Năm đó anh không có gì cả, cha em không cho anh cưới em, anh trai em chặn dự án của anh. Họ ép anh phải quỳ xuống mà sống! Anh chỉ muốn chứng minh rằng không có nhà họ Thẩm, anh vẫn có thể đứng lên!”
“Cho nên anh giẫm lên mạng sống của người nhà họ Thẩm để đứng lên?”
Hơi thở anh ta nghẹn lại.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng “bố” rất khẽ.
Tất cả mọi người đều quay đầu.
Niệm An mặc đồng phục học sinh, trên vai vẫn đeo cặp, đang đứng ngoài cửa. Không ai biết con bé đã nghe được bao lâu.
Sự tức giận trên mặt Cố Đình Xuyên lập tức biến mất.
“Niệm An.”
Con bé không nhúc nhích, chỉ hỏi:
“Chuyện công ty của ông ngoại thật sự là do bố làm sao?”
Gần như theo bản năng, Cố Đình Xuyên phủ nhận:
“Không phải.”
Nước mắt Niệm An lập tức rơi xuống.
“Bố lại nói dối.”
Con bé từng bước đi tới bên cạnh tôi.
“Ngày hội phụ huynh, bố nói phải đi công tác là nói dối. Sinh nhật con, bố nói máy bay bị hoãn cũng là nói dối. Bây giờ đến chuyện của ông ngoại, bố vẫn còn nói dối. Bố, rốt cuộc câu nào của bố mới là thật?”
Cố Đình Xuyên đưa tay muốn ôm con bé, nhưng Niệm An lập tức trốn ra sau lưng tôi.
“Đừng chạm vào con.”
Tôi cảm nhận được con gái đang túm lấy góc áo mình, bàn tay không ngừng run rẩy.
Khoảnh khắc ấy, chút do dự cuối cùng của tôi cũng biến mất.
Tôi giao những tài liệu trên bàn cho luật sư.
“Khởi động kiểm toán đặc biệt, đóng băng toàn bộ khoản thanh toán lớn trong phạm vi quyền hạn của Cố Đình Xuyên. Toàn bộ tài liệu liên quan tới thương vụ mua lại Thẩm thị và vụ án của Thẩm Nghiễn Châu tám năm trước phải được giao cho cảnh sát.”
Cố Đình Xuyên bất ngờ lao về phía tôi, nhưng hai bảo vệ đã trực tiếp ngăn lại.
Tôi không lùi bước.
“Tám năm trước, cha tôi không chờ được chân tướng. Anh trai tôi đã chờ tám năm, mẹ tôi cũng chịu đựng tám năm. Bây giờ tới lượt anh chờ.”
Tôi vừa dứt lời, hai cảnh sát từ ngoài cửa bước vào, yêu cầu Cố Đình Xuyên phối hợp điều tra về thương vụ mua lại Thẩm thị và vụ án kinh tế của Thẩm Nghiễn Châu.
Sắc máu trên mặt Cố Đình Xuyên từng chút một rút sạch.
Nhưng Chu Khải Minh đột nhiên lên tiếng:
“Cô Thẩm, còn một chuyện nữa.”
Tôi nhìn ông ta.
“Năm đó, người thật sự giao tài liệu nội bộ của Thẩm thị cho Cố Đình Xuyên không phải người ngoài mà là người nhà họ Thẩm.”
“Ai?”
“Thẩm Kiến Thành.”
Em trai ruột của cha tôi, cũng là phó tổng giám đốc của Thẩm thị năm đó.
Lần này, đến Cố Đình Xuyên cũng im lặng trong thoáng chốc.
Chu Khải Minh tiếp tục nói, khi ấy Thẩm Kiến Thành nợ rất nhiều tiền, lại luôn cảm thấy cha tôi chèn ép, không chịu để ông ta kế nhiệm.
Cố Đình Xuyên hứa cho ông ta một khoản tiền và cổ phần trong công ty mới, điều kiện là giao ra danh sách nhà cung cấp cốt lõi, hạn mức tín dụng ngân hàng và thời gian nhận hai khoản tiền lớn của Thẩm thị.
Tôi nhớ tới chú hai.
Khi cha qua đời, ông ta là người khóc dữ dội nhất trong nhà họ Thẩm.
Khi anh trai bị kết án, ông ta nắm tay tôi và nói:
“Từ nay chú chính là người thân của cháu.”
Sau đó, ông ta ra nước ngoài, tám năm không trở về.
Thì ra không phải ông ta không chịu nổi đả kích.
Mà vì đã nhận tiền.
Cố Đình Xuyên lập tức nắm lấy cơ hội.
“Em nghe thấy chưa? Thẩm thị sụp đổ là vì chính nhà họ Thẩm có nội gián, không phải trách nhiệm của một mình anh!”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Cho nên người khác đưa dao cho anh, anh có thể dùng con dao đó giết người sao?”
Chu Khải Minh lấy từ trong cặp ra một chiếc USB cũ.
“Tôi giữ lại cho mình. Năm đó Đình Xuyên bảo tôi tiêu hủy toàn bộ, nhưng tôi không ngốc như vậy.”
Sắc mặt Cố Đình Xuyên lập tức thay đổi, anh ta lao tới định cướp nhưng bị cảnh sát ngăn lại.
Khi chiếc USB được bỏ vào túi đựng vật chứng, anh ta vẫn nhìn tôi.
“Thẩm Tri Ý, em thật sự muốn đẩy mọi chuyện tới mức này sao?”
Tôi bỗng cảm thấy rất buồn cười.
Đến hôm nay, anh ta vẫn cho rằng chính tôi là người làm mọi chuyện tuyệt tình.
Niệm An bước ra từ phía sau lưng tôi, giọng nói rất khẽ:
“Không phải mẹ không cần gia đình này, mà là bố đã không cần mẹ con con trước.”
Cố Đình Xuyên như bị người ta đấm thẳng vào mặt, không nói thêm gì nữa.
Sau khi cảnh sát đưa anh ta đi, ngay trong đêm, nhóm tài liệu đầu tiên đã được khôi phục từ chiếc USB.
Một bản ghi chép chuyển khoản cho thấy thứ Thẩm Kiến Thành nhận được không phải cổ phần như đã nói mà là tám mươi triệu tiền mặt.
Điều khiến tôi không ngờ hơn nữa là một nửa trong số tám mươi triệu ấy lại đến từ chính tiền của Thẩm thị.
9
Ngày hôm sau, tôi tới viện điều dưỡng.
Tình trạng của mẹ tôi những năm nay lúc tốt lúc xấu. Khi tỉnh táo, bà nhận ra tôi. Lúc bệnh nặng, bà sẽ ngồi bên cửa sổ gọi tên cha.
Tôi đặt ảnh của Thẩm Kiến Thành trước mặt bà.