“Người này, giống như một con ma vậy.”

“Anh ta không có nơi ở cố định, không dùng mạng xã hội, gần như không qua lại với bất kỳ ai.”

“Điều duy nhất anh ta chấp niệm, chính là Lâm Vi.”

“Chúng tôi tra được, từ lúc Lâm Vi vào đại học, cô ấy đã luôn sống dưới bóng của anh ta.”

“Đổi số điện thoại, chuyển nhà, báo cảnh sát, đều vô dụng.”

“Anh ta giống như một con dòi bám xương, thế nào cũng không thoát được.”

“Lần này Lâm Vi về nước, vô cùng kín đáo, nhưng Cao Minh vẫn biết hành trình của cô ấy ngay từ đầu.”

“Thậm chí, còn sớm hơn cả Trần Dương.”

Tôi ngồi bật dậy khỏi bồn tắm, những giọt nước trượt dọc theo làn da.

Cao Minh.

Người đàn ông này, đáng sợ hơn tôi tưởng rất nhiều.

Anh ta không phải là một kẻ cố chấp đơn giản vì yêu sinh hận.

Anh ta là một con rắn độc đã ẩn nấp suốt hai mươi năm.

Anh ta đang chờ một cơ hội, để giáng đòn trả thù chí mạng nhất lên Lâm gia, lên Lâm Đông Hải.

Mà Lâm Vi, chính là lối đột phá tốt nhất anh ta chọn.

Còn đứa trẻ đó……

Chỉ sợ, cũng không phải ngoài ý muốn.

Mà là một mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch của anh ta.

“Còn một chuyện nữa.”

Giọng chị Lý càng nghiêm túc hơn.

“Sau khi Cao Minh bị đưa đi từ sân bay, anh ta chỉ ở trong đồn công an chưa đầy ba tiếng.”

“Rồi đã được bảo lãnh ra.”

“Người bảo lãnh cho anh ta là một luật sư rất nổi tiếng.”

“Mà văn phòng luật sư của vị luật sư đó, khách hàng lớn nhất……”

“Là Tập đoàn Thụy Hòa.”

Đầu óc tôi ong một tiếng.

Luật sư của Tập đoàn Thụy Hòa, lại đi bảo lãnh Cao Minh?

Sao có thể?

Là ý của Lâm Đông Hải sao?

Không, không thể nào.

Nếu Lâm Đông Hải biết sự tồn tại của Cao Minh, ông ta chỉ muốn tìm mọi cách để anh ta biến mất khỏi thế giới này.

Vậy thì là ai?

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.

Khiến toàn thân tôi lập tức lạnh toát.

Đúng lúc này.

Điện thoại của tôi nhận được một tin nhắn MMS.

Từ một số hoàn toàn xa lạ.

Tôi mở ra.

Là một bức ảnh.

Phông nền của bức ảnh là dưới lầu căn hộ của tôi.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một người đàn ông mặc áo hoodie đen đang đứng đó.

Hắn ngẩng đầu lên, dường như đang nhìn về phía cửa sổ nhà tôi.

Dù không nhìn rõ mặt, nhưng thân hình đó, tôi quen thuộc đến mức không thể quen hơn.

Chính là Cao Minh.

Phía dưới bức ảnh, còn có một dòng chữ.

“Bác sĩ Chu, trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu.”

“Hy vọng cô thích món quà mở màn mà tôi tặng cho cô.”

“Đừng để khán giả đợi quá lâu.”

Tay tôi bắt đầu run lên không kiểm soát.

Tên điên này.

Hắn không chỉ ra khỏi đồn công an, mà còn tìm đến tận nhà tôi.

Hắn đang giám sát tôi.

Hắn biết tất cả.

Biết tôi đối đầu với Trần Dương.

Biết tôi đã tiếp nhận Lâm Vi.

Hắn không phải đang cảnh cáo tôi.

Mà là đang, mời tôi.

Mời tôi tham gia vào trò chơi báo thù của hắn.

Còn tôi, đã ở trong cuộc rồi, không thể rút lui.

15 Cuộc gọi của bố

Tôi thức trắng cả đêm.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ, từ đen kịt như mực, chuyển sang trắng bụng cá, rồi lại sáng rực ánh vàng.

Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào bức ảnh trong điện thoại suốt cả đêm.

Cao Minh, giống như một hồn ma.

Rõ ràng hắn ở ngay đó, mà tôi lại không thể nắm bắt được hắn.

Cảm giác này khiến tôi cực kỳ khó chịu.

Tôi đã quen khống chế mọi thứ.

Khống chế con dao mổ của mình, khống chế bệnh nhân, khống chế cuộc đời mình.

Nhưng bây giờ, lại xuất hiện một biến số mà tôi không thể khống chế.

Thậm chí, tôi còn có một dự cảm.

Tôi, Trần Dương, Lâm Vi, thậm chí cả Lâm Đông Hải.

Tất cả chúng tôi, đều trở thành những con rối trong vở kịch báo thù của Cao Minh.

Còn hắn, là đạo diễn duy nhất ẩn mình sau màn.

Điện thoại lại reo lên, phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sáng sớm.

Lần này, hiển thị cuộc gọi đến là “bố”.

Tim tôi thót một cái.

Sớm như vậy, sao bố lại gọi điện?

Tôi hít sâu một hơi, bắt máy.