“Chúng tôi gặp nhau trong khách sạn để xử lý công việc.”
“Sau khi tôi rời đi, Ôn Nghiễn Thanh mới bước vào phòng.”
“Nó có sàm sỡ Úc Đường hay không không liên quan đến tôi.”
Cảnh sát hỏi tại sao anh ta yêu cầu tắt camera.
Anh ta nói khách hàng liên quan đến một vụ án nhạy cảm, không thể để lộ thân phận.
Nhưng khi cảnh sát yêu cầu nói rõ khách hàng là ai, anh ta lại viện lý do nghĩa vụ bảo mật của luật sư để từ chối trả lời.
Úc Đường cũng đổi lời khai, nói Kỳ Tự Bạch quả thật từng đến nhưng đã rời đi trước khi em trai tôi bước vào.
Ba năm trước cô ta giấu chuyện này chỉ vì sợ tôi hiểu lầm.
Hai người vẫn đang phối hợp với nhau.
Chỉ là lời nói dối đã không còn kín kẽ.
Khi cảnh sát kiểm tra lại hồ sơ, họ phát hiện một vấn đề còn nghiêm trọng hơn.
Thời gian lập biên bản ngôn ngữ ký hiệu chính thức là chín giờ hai mươi tối.
Nhưng chín giờ bốn mươi lăm em trai tôi mới bị đưa khỏi khách sạn.
Viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn xác nhận bản thân chưa từng điền thời gian đó.
Còn người đàn ông phụ trách phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu năm ấy đã nghỉ việc và rời thành phố không lâu sau vụ án.
Khi cảnh sát tìm thấy anh ta, anh ta đang làm quản lý kho cho một công ty logistics.
Biết Ôn Nghiễn Thanh đã nhảy lầu, anh ta im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh ta lấy từ trong nhà ra một thùng giấy đã niêm phong suốt ba năm.
“Tôi biết sớm muộn gì các anh cũng sẽ tới.”
“Bản ghi chép bảy trang thật sự vẫn luôn ở chỗ tôi.”
14
Người phụ trách phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu tên Chu Trình.
Anh ta là anh họ của Úc Đường.
Ba năm trước, anh ta vừa thi đỗ vào một cơ quan phiên dịch tư pháp, điều sợ nhất là mất tư cách hành nghề.
Đêm xảy ra vụ án, Úc Đường đích thân gọi điện cho anh ta.
Cô ta nói mình bị sàm sỡ, cần một người đáng tin cậy làm phiên dịch.
Khi Chu Trình đến đồn cảnh sát, hai tay em trai tôi đều bị thương, cảm xúc vô cùng kích động.
Nó liên tục phủ nhận mình từng chạm vào Úc Đường.
Còn ra dấu nói trong phòng có Kỳ Tự Bạch, có tiền mặt và tài liệu giám định đã bị đốt.
Bản ghi chép bảy trang đầu tiên đã ghi lại đầy đủ những nội dung này.
Nhưng sau khi thẩm vấn kết thúc, Kỳ Tự Bạch tìm riêng Chu Trình.
Anh ta nói Úc Đường đã bị kích động nghiêm trọng.
Nếu trong biên bản xuất hiện nội dung bất lợi cho người bị hại, Chu Trình sẽ bị coi là bao che người thân.
Anh ta còn lấy ra chứng cứ Chu Trình từng ký thay chấm công thực tập cho người khác.
“Hoặc dịch lại.”
“Hoặc mất việc, còn phải nhận thêm kỷ luật vì làm giả tài liệu.”
Chu Trình sợ hãi.
Anh ta làm theo phiên bản Kỳ Tự Bạch cung cấp, rút bản bảy trang xuống còn bốn trang.
Toàn bộ những lời phủ nhận và tố cáo của em trai tôi đều bị xóa.
Chỉ giữ lại vài câu ngôn ngữ ký hiệu bị cố tình xuyên tạc.
Em trai ra dấu “Tôi sẵn lòng bảo vệ chị gái”, lại bị sửa thành “Tôi tự nguyện nhận tội”.
Nó ra dấu “Úc Đường tự xé quần áo”, lại bị sửa thành “Tôi xé quần áo cô ấy”.
Sau khi thay thế xong, Kỳ Tự Bạch yêu cầu tiêu hủy bản gốc.
Ngoài mặt Chu Trình đồng ý, nhưng lại lén mang bản giấy than về nhà.
“Những năm qua, ngày nào tôi cũng sợ.”
Chu Trình cúi đầu, không dám nhìn tôi.
“Tôi biết cậu ấy bị oan.”
“Nhưng tôi không dám thừa nhận.”
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn dấu vân tay xiêu vẹo của em trai trên tờ giấy.
Lúc đó chắc chắn nó cho rằng chỉ cần để lại biên bản thật thì sẽ có người tin mình.
Nhưng nó không biết từng người ngồi trước chiếc bàn ấy đều đang cùng nhau cướp mất tiếng nói của nó.
“Người anh cần xin lỗi không phải tôi.”
Tôi đẩy bản ghi chép về phía anh ta.
“Đợi vụ án được xét xử lại, tự anh tới trước mộ nó mà nói.”
Bản ghi chép gốc được giám định giấy, mực và thời gian hình thành, xác nhận được lập từ ba năm trước.
Chu Trình cũng ra làm chứng lại với tư cách nhân chứng.
Nền tảng chứng cứ của vụ án sàm sỡ hoàn toàn lung lay.
Sau khi biết tin, lần đầu tiên Kỳ Tự Bạch chủ động liên lạc với tôi.
“Thê Nguyệt, chúng ta gặp nhau đi.”
“Anh có thể giải thích.”
Tôi nhấn nút ghi âm.
“Giải thích chuyện gì?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Biên bản của Nghiễn Thanh đúng là có vấn đề về thủ tục.”
“Nhưng chuyện đó không phải do anh làm.”
“Úc Đường mới là đương sự, Chu Trình lại là anh họ của cô ấy.”
“Người em thật sự nên nghi ngờ là cô ấy.”
Tôi bật cười.
Liên minh của bọn họ cuối cùng cũng bắt đầu rạn nứt.
Cùng lúc đó, Úc Đường cũng đề nghị với cảnh sát rằng cô ta sẵn lòng bổ sung lời khai.
15
Lời khai mới của Úc Đường đẩy toàn bộ trách nhiệm sang Kỳ Tự Bạch.
Cô ta thừa nhận ba năm trước mình có quan hệ bất chính với Kỳ Tự Bạch.
Cũng thừa nhận tối xảy ra vụ án, Kỳ Tự Bạch hẹn cô ta đến khách sạn để xử lý chứng cứ hối lộ pháp y.
Nhưng cô ta khăng khăng rằng việc vu cáo em trai tôi là cách Kỳ Tự Bạch đột nhiên nghĩ ra.
“Là anh ta bảo tôi xé quần áo.”
“Cũng là anh ta nói chỉ cần một mực khẳng định Ôn Nghiễn Thanh sàm sỡ tôi thì những chuyện khác trong khách sạn sẽ không có ai điều tra.”
Cô ta khóc đến toàn thân run rẩy.
“Khi đó tôi quá yêu anh ta.”
“Anh ta nói một khi mất giấy phép hành nghề luật sư thì sẽ mất tất cả.”