“Trời ơi, đây là lời có thể thốt ra từ miệng một người mẹ sao? Còn bịa đặt tin đồn bôi nhọ chính con gái mình?”
“Bà mẹ này ghê tởm thật, rõ ràng không muốn cho con gái tiêu tiền, còn không nói mật khẩu, cái gì cũng muốn giữ!”
“Không cho con gái mật khẩu thì bà khóc cái gì? Không có mật khẩu thì cái thẻ ngân hàng đó còn không đáng bằng một cân phân gà! Bảo sao con gái không thèm để ý bà!”
Tôi nói tiếp: “Cuối cùng, vì sao tôi lại đứng về phía tiểu tam? Chuyện này phải hỏi chính mẹ tôi.”
Tôi lần lượt công bố những bản ghi chuyển khoản, ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Tôi muốn mua tài liệu học tập, ba mươi tệ, mẹ tôi nói bà không có tiền, bảo tôi tự nghĩ cách, quay đầu lại tặng cho Liễu Đình Đình một chiếc iPhone đời mới nhất, tám ngàn tệ.
Đồ ăn vặt, hoa quả trong nhà luôn để Liễu Đình Đình chọn trước. Cô ta ăn chán, không muốn nữa, những quả dập nát kém chất lượng còn lại mới đến lượt tôi.
Liễu Đình Đình thích gì, ăn gì, thậm chí đi giày cỡ bao nhiêu, mặc quần áo size gì, mẹ tôi nhớ rõ ràng. Tôi đã nhấn mạnh vô số lần rằng tôi không thể ăn thanh long, ăn vào là tiêu chảy, nhưng mẹ tôi vẫn ép tôi nuốt xuống, nếu không sẽ mắng tôi làm bộ.
Tôi từng phản kháng, mẹ tôi luôn hùng hồn nói:
“Người ta điều kiện gia đình không tốt, đã đáng thương lắm rồi, con không thể nhường Đình Đình một chút sao? Sách vở học phí công hết à?”
“Đình Đình vừa chăm chỉ lại ngọt miệng, ai cũng thích nó, nào giống con, đờ đẫn như khúc gỗ, đến một câu cũng không biết nói.”
“Haiz, dẫn con ra ngoài thật mất mặt, giá mà Đình Đình là con gái mẹ thì tốt biết bao!”
Môi mẹ tôi hé mở, cả người như một pho tượng. Trên gương mặt đó trộn lẫn kinh ngạc, sợ hãi, chột dạ sau khi bị vạch trần, và cả một tia tức giận. Bà ta cố giữ bình tĩnh:
“Con… con đừng có vu khống! Bây giờ con cứng cánh rồi, không muốn nhận người mẹ này nữa chứ gì. Đúng, mẹ có chăm sóc Liễu Đình Đình hơn một chút, chẳng phải vì con không chịu cố gắng sao!”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Không sao, những chuyện mẹ nói không rõ, tôi tin tòa án sẽ đưa ra phán quyết công bằng.”
Biểu cảm của mẹ tôi đông cứng lại, giọng bà ta run rẩy:
“Tòa án gì chứ? Viên Ninh, con đừng quên, mẹ là mẹ của con, là mẹ nuôi con lớn đến từng này!”
Tôi nói: “Tôi đã ủy thác luật sư khởi kiện mẹ. Mẹ đã phát tán tin đồn nhắm vào tôi trên mạng, vu khống, bịa đặt, và còn tiết lộ thông tin cá nhân của tôi. Bây giờ mức độ lan truyền đã lớn như vậy, mẹ đoán xem tòa sẽ phán thế nào?”
Mẹ tôi hoàn toàn sững sờ.
Bà ta bắt đầu khóc, lau nước mắt, nói mình vừa mất chồng, con gái lại bất hiếu, đáng thương biết bao. Nhưng sau màn vừa rồi, cư dân mạng không còn mua trướng. Bình luận toàn mắng bà ta đáng đời, còn có người đòi bà ta trả lại tiền donate.
Mẹ tôi bị tuyên phạt một năm sáu tháng. Trên tòa, bà ta khóc như mưa, nói mình nhất thời hồ đồ, cầu xin tôi tha thứ.
Nhưng tôi biết, bà ta không thật lòng hối cải, chỉ là không ngờ tôi sẽ kiện, bà ta sợ ngồi tù, muốn tôi viết giấy bãi nại cho bà ta.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta bị dẫn đi.
Sau khi mẹ tôi vào tù, hai mẹ con Liễu Nguyệt cũng gặp phản phệ.
Liễu Đình Đình bị bạo lực mạng trên diện rộng, có người chặn cô ta ngoài đường, mắng cô ta không biết liêm sỉ, còn đào ra việc cô ta dùng iPhone nhưng vẫn nhận trợ cấp học bổng. Liễu Đình Đình không chịu nổi, làm thủ tục thôi học, trốn trong nhà đóng cửa không ra ngoài.
Còn mẹ cô ta, Liễu Nguyệt, sau khi nhận được di sản vẫn chưa thỏa mãn. Tham vọng ngày càng lớn, bà ta theo mấy “đại lão” học đầu tư, kết quả chưa đến ba tháng đã lỗ nặng, lần lượt thế chấp cả nhà lẫn xe.
Sau đó, Liễu Nguyệt mơ mộng làm giàu, dẫn theo Liễu Đình Đình, bất chấp tất cả muốn ra nước ngoài. Bài đăng cuối cùng của bà ta định vị ở Thái Lan, từ đó về sau không còn tin tức.
Một năm sau, mẹ tôi ra tù.
Lúc này tôi đã có một công việc ổn định, lương khá cao, đủ nuôi sống bản thân.
Mẹ tôi đến tìm tôi. Bà ta quỳ trước cửa, khóc rất đau khổ, rất chân thành.
Chẳng qua vẫn là những lời như “mẹ biết sai rồi”, “mẹ chỉ nhất thời hồ đồ”, “mẹ là mẹ con, con không thể oán mẹ”, “theo luật con phải nuôi dưỡng mẹ” các kiểu. Tôi đỡ bà ta dậy, rộng lượng nói mọi chuyện đã qua, chuyện trước đây tôi đều có thể bỏ qua.
Nhưng tôi chỉ có một yêu cầu: căn nhà tôi đang ở quá nhỏ, không chứa nổi hai người, chỉ có thể để mẹ về căn nhà cũ ở quê.
Mẹ tôi mừng rỡ, lập tức đồng ý. Tôi cũng hứa mỗi tháng sẽ chuyển cho bà ta ba ngàn tiền sinh hoạt.
Tháng mới bắt đầu, tôi đúng hẹn gửi cho mẹ tôi một ảnh chụp màn hình.
【Chuyển khoản liên ngân hàng -3000, ghi chú: tiền sinh hoạt.】
Ảnh vừa gửi chưa bao lâu, mẹ tôi đã gọi điện.
Bà ta cười lấy lòng, dè dặt mở lời:
“Ninh Ninh, mẹ nhận được tiền sinh hoạt rồi, chỉ là mật khẩu thẻ ngân hàng… là bao nhiêu nhỉ?”
Nghe vậy, tôi ngạc nhiên nhướng mày.
“Mẹ, mẹ không nhầm chứ? Con đã đưa thẻ ngân hàng cho mẹ rồi, mẹ còn muốn mật khẩu nữa? Làm người đừng quá tham lam!”
Mẹ tôi cuống lên: “Nhưng không có mật khẩu thì mẹ rút tiền thế nào? Cái thẻ này với mẹ có ích gì đâu!”
Tôi mỉm cười ung dung.
“Mẹ, đó là tiền của con, không phải của mẹ. Thẻ đã đưa cho mẹ rồi, rút được hay không là chuyện của mẹ, không liên quan đến con.”
Nghe giọng điệu quen thuộc ấy, mẹ tôi lúc này mới hiểu, tôi chưa từng có ý định buông tha bà ta. Bà ta cảm thấy một nỗi sợ chưa từng có:
“Ninh Ninh, mẹ sai rồi, mẹ có lỗi với con, xin con đừng so đo với mẹ! Mẹ biết sai rồi!”
Tôi không trả lời, cúp điện thoại. Hoàng hôn đang chậm rãi chìm xuống đường chân trời, kéo bóng người đi đường dài ra thật xa.
May thay, cuộc đời tôi chỉ mới vừa bắt đầu.