Tôi vừa dứt lời, Khương Á đã không dám tin nhìn tôi.
Mẹ tôi cũng đột nhiên sững lại.
Hàn Hựu Lâm không nói, trước khi tôi đến chính nó là người liên lạc với tôi nên không bất ngờ.
Bố tôi vội vàng nói:
“Sao thế được, con là con gái của bố, đồ của bố không cho con chẳng lẽ lại cho người ngoài?”
Câu này rõ ràng ám chỉ ai đó.
Khương Á đầy vẻ không phục.
“Dượng, sao dượng có thể nói như vậy? Mấy năm nay đều là con ở bên hai người tận hiếu, bây giờ dượng lại nói con là người ngoài?”
“Á Á nói đúng, ông không cho thì tôi cho!”
Cuối cùng mẹ tôi cũng lên tiếng, vẫn là vì Khương Á.
Trước đây tôi từng vì sự thiên vị của mẹ mà cảm thấy mình sắp bị bà ép đến phát điên.
Bây giờ tôi chỉ cảm thấy chuyện đó chẳng liên quan gì tới mình.
Đồ của bà, đương nhiên bà muốn cho ai thì cho.
Vì thế biểu cảm của tôi vẫn bình thản.
Hàn Hựu Lâm thấy tôi hoàn toàn không phản ứng, bỗng cảm thấy hơi mất hứng.
“Mẹ muốn cho thì cứ cho đi.”
Tôi hơi bất ngờ nhìn Hàn Hựu Lâm.
Nó cũng nhìn tôi.
Nhưng rất nhanh lại chột dạ tránh mắt.
Bố tôi thở dài.
“Được, vậy chúng ta ly hôn đi. Sau khi ly hôn, phần của bà muốn cho ai thì cho, phần của tôi bà cũng đừng quản.”
Cuối cùng mẹ tôi ngẩng đầu.
“Ông nhất định phải như vậy sao?”
Lúc này tôi mới phát hiện bà đã già đi rất nhiều, bây giờ bà rất giống bà ngoại tôi.
Nhìn như vậy, bà và Khương Á thật sự khá giống hai mẹ con.
Mẹ tôi đột nhiên giơ tay chỉ vào tôi.
“Nó mấy năm trời không về, từ nhỏ đã nuôi không thân, bây giờ ông vì nó mà muốn ly hôn với tôi?”
Bố tôi lớn tiếng quát.
“Bà còn có mặt mũi nói sao?”
“Nó tại sao không về, trong nhà còn chỗ cho nó sao?”
“Năm đó là chúng ta ép nó đi. Từ khi đón Khương Á về, bà đã từng chăm sóc tử tế cho con bé chưa?”
Bố tôi càng nói càng kích động, đứng dậy đau lòng nhìn mẹ.
“Nó mới là con gái ruột của chúng ta. Tôi đã nói với bà bao nhiêu lần, sao bà vẫn không hiểu?”
Mẹ tôi nước mắt đầy mặt.
“Tôi không hiểu, tôi chỉ biết bao nhiêu năm nay luôn là Á Á ở bên tôi.”
“Nó… nó…”
Mẹ tôi nhìn tôi, đột nhiên không nói tiếp được.
Bởi vì bà nhận ra ánh mắt tôi nhìn bà chẳng thân thiết hơn nhìn một người xa lạ là bao.
Em trai tôi đỡ bố ngồi xuống.
Thật ra tôi đã sớm biết tại sao mẹ nhất định phải đối xử tốt với Khương Á đến thế.
Bởi vì sau khi bà nhận nuôi Khương Á, bà ngoại và những người nhà ngoại cuối cùng cũng coi trọng bà.
Vì vậy tôi không hận bà, nhưng cũng không yêu bà.
15
Tôi gọi một tiếng:
“Bố.”
Bố tôi ngẩn ra rất lâu mới đáp lại.
Tôi tiếp tục nói.
“Đồ của bố cứ để lại hết cho Hựu Lâm đi.”
“Mẹ, đồ của mẹ con cũng chưa từng muốn lấy.”
Mẹ tôi không ngờ tôi còn gọi bà là mẹ, nhưng tôi cũng không chờ bà đáp lại.
Tôi vừa nói xong, bố lại khóc.
“Còn con thì sao, vậy còn con?”
Hàn Hựu Lâm vội nói.
“Chị, của bố hai chị em mình có thể chia đôi.”
“Còn của mẹ thì để hết cho Khương Á đi.”
Mẹ nhìn nó, giống như không hiểu mình đã làm sai điều gì, gương mặt đầy mờ mịt.
“Hựu Lâm, phần của mẹ cũng sẽ cho con, tại sao con…”
Hàn Hựu Lâm cắt ngang bà.
“Không cần đâu mẹ.”
Mẹ quay mặt đi, không biết là vì tức hay vì lý do gì.
Tôi nhìn Hàn Hựu Lâm.
“Đồ của bố em cứ nhận hết đi, không cần chia cho chị.”
Bố vẫn không đồng ý.
“Sao thế được, bố là bố con mà.”
Tôi cười.
“Con biết, bố mãi mãi vẫn là bố con.”
Bố càng không chịu.
“Nếu con vẫn nhận bố, vậy tại sao lại không cần?”
“Hựu Tình, nghe bố nói, mấy năm nay bố tích góp không nhiều, nhưng tiền mua cho con một căn nhà vẫn có.”
Tôi vẫn lắc đầu.
“Không cần đâu bố, bố cho Hựu Lâm hết đi. Em ấy kết hôn sinh con cần hơn con. Con không lấy là vì con đã có rồi.”
“Hơn nữa lúc con cần, mọi người đã không cho. Bây giờ con thật sự không cần nữa.”
Đến bây giờ tôi mới hiểu, người có thể nói ra câu này hạnh phúc đến mức nào.
Trước đây tôi vừa thiếu tiền vừa thiếu tình yêu.
Bây giờ tôi không thiếu tiền, còn có người yêu tôi và người tôi yêu.
Khi thật sự đầy đủ rồi thì cũng lười tranh giành.
Tôi nói xong câu ấy, nước mắt bố càng rơi dữ hơn.
Ngay cả mẹ cũng im lặng.
Tôi đưa bản tuyên bố từ bỏ quyền lợi do mình viết cho Hựu Lâm.
“Giấy tờ giao cho em, bố cũng giao cho em.”
Một chàng trai lớn như vậy thế mà lại khóc trước mặt tôi.
“Chị, xin lỗi, trước đây em không hiểu chuyện.”
“Trước đây em cảm thấy chị chỉ biết học, lúc nào cũng không để ý đến bọn em, cũng không về nhà, cho nên em tưởng chị không thân với chúng em.”
“Sau này anh Tu Dương nói với em mấy năm ấy chị sống rất khổ sở, em mới biết trong lòng chị đã khổ đến mức nào.”
“Anh ấy nói đúng, rõ ràng chúng ta mới là chị em ruột thân thiết nhất, nhưng chúng em lại đánh mất chị. Là chúng em không tốt. Chúng em sai rồi.”
Hựu Lâm khóc xong, bố tôi cũng khóc theo.
“Hựu Tình, trước đây đều là bố không đúng, rõ ràng con mới là con gái của bố.”
“Bố vẫn nhớ con từng đứng nhất toàn khối. Khi ấy bố thật sự rất vui, bây giờ thấy con sống tốt, bố càng vui hơn.”
“Hựu Tình, bố có lỗi với con.”
Bọn họ nói đến mức mắt tôi cũng hơi nóng lên.
Nếu tám năm trước bố nói như vậy, chắc chắn tôi sẽ cảm động đến không thể kiềm chế.