“Anh Tu Dương, lời này của anh có ý gì?”

Cùng là con trai, hơn nữa Bành Tu Dương lại rất xuất sắc về mọi mặt, Hàn Hựu Lâm thật lòng thích người anh lớn này.

Bành Tu Dương cũng từng coi Hàn Hựu Lâm như em trai.

Vì vậy sắc mặt anh khi nhìn Hàn Hựu Lâm vẫn khá ôn hòa.

Anh giống như một người anh lớn, đưa tay vỗ vai Hàn Hựu Lâm.

“Hựu Lâm, em và Hựu Tình mới là chị em ruột thân thiết nhất.”

“Nếu không có cô ấy, anh căn bản không quen biết mọi người.”

Hàn Hựu Lâm muốn phản bác, nó muốn nói Hàn Hựu Tình không thân với mình.

Nhưng lời đến miệng, không hiểu sao cuối cùng lại không nói ra.

Cuối cùng, Bành Tu Dương chìa tay về phía mẹ Hàn.

“Chiếc nhẫn.”

Mẹ Hàn làm bộ muốn ném đi, đột nhiên bị bố Hàn kéo lại.

“Đó là nhẫn đính hôn của Hựu Tình, trả lại cho con bé.”

Mẹ Hàn tức đến run người, nhưng cuối cùng vẫn đành trả nhẫn cho Bành Tu Dương.

Bành Tu Dương cầm nhẫn, gật đầu với bố Hàn xem như cảm ơn.

Trước khi đi anh không nói gì, chỉ vỗ vai Hàn Hựu Lâm.

Nhìn chiếc xe lao vào màn đêm.

Trong lòng bố Hàn bỗng có thứ gì đó lung lay.

Hàn Hựu Lâm cũng không nói gì.

Hai người im lặng đi vào nhà.

Khương Á lại định khóc, mẹ Hàn an ủi cô ta đừng nghĩ nhiều.

Bành Tu Dương gọi điện cho Hựu Tình, nhưng không ai nghe máy.

Khi định gọi cuộc thứ hai, anh mới phát hiện mình đã bị đối phương chặn.

Anh vội gửi tin nhắn xin lỗi.

Nhưng chưa gửi được mấy tin thì lại bị chặn tiếp.

11

Tôi nhìn cuộc gọi đột nhiên xuất hiện của Bành Tu Dương.

Lúc này mới nhớ ra vừa rồi vội lên đường, tôi lại quên chặn anh.

Tin nhắn xin lỗi trên ứng dụng nhắn tin liên tục tràn vào.

Tôi dứt khoát chặn toàn bộ phương thức liên lạc của anh.

Bao gồm cả mấy người nhà họ Hàn.

Khi trở về thì trời sắp sáng.

Tôi đi thẳng tới công ty.

Nhìn bộ dạng chật vật của tôi, Tổng giám đốc Vương hỏi tôi có muốn nghỉ ngơi một chút không.

Nhưng tôi sợ đêm dài lắm mộng, từ chối ý tốt của anh.

Tôi quay về nhanh chóng thu dọn hành lý.

Việc ra nước ngoài thuận lợi đến bất ngờ.

Nửa năm sau.

Trong một quán cà phê ở nước F, qua lớp kính tôi đột nhiên nhìn thấy Bành Tu Dương phong trần mệt mỏi, gầy đi rất nhiều.

Tôi tưởng mình hoa mắt.

Cho đến khi anh bằng xương bằng thịt đứng trước mặt, tôi mới dám chắc thật sự là anh.

“Hựu Tình, em nghe anh nói, tối hôm ấy anh đưa họ đến bệnh viện rồi lập tức quay lại tìm em, nhưng em đã đi rồi.”

“Anh đuổi theo em, giữa đường không cẩn thận xảy ra tai nạn xe nên mới chậm trễ đến bây giờ.”

“Anh không lừa em, anh thật sự bị tai nạn, nếu không anh đã đuổi kịp em từ lâu rồi.”

Anh nói với tôi rằng tối hôm ấy sau khi phát hiện mình bị tôi chặn, anh hoảng loạn nên đâm vào lan can đường cao tốc.

Chân bị thương, đến bây giờ mới hồi phục hoàn toàn.

Tôi thản nhiên hỏi anh.

“Đuổi kịp rồi thì sao?”

Anh bị câu hỏi của tôi làm khựng lại.

Anh muốn nói tìm được tôi rồi rút lại lời chia tay.

Nhưng dường như anh đã biết câu trả lời của tôi.

Anh bắt đầu nhìn tôi thật kỹ.

Lúc này mới phát hiện tôi không hề có dáng vẻ đau khổ vì tình.

Sắc mặt tôi thậm chí còn tốt hơn trước kia.

Anh trầm ngâm rất lâu, cuối cùng nói một câu:

“Xin lỗi.”

Tôi gật đầu.

“Ừ, em biết rồi.”

Tôi không nói tha thứ cho anh, nhưng cũng không còn hận anh.

Bởi vì tôi phát hiện bây giờ khi đối diện với anh, trong lòng thậm chí không nổi lên một chút gợn sóng.

Tôi rất thích trạng thái hiện tại của mình.

Thậm chí đột nhiên còn hơi cảm ơn vụ tai nạn ấy.

Cảm ơn nó đã giữ chân Bành Tu Dương, cũng cho tôi nửa năm thời gian.

Thật ra tôi không hề tiêu sái như mình tưởng.

Khoảnh khắc lên máy bay, trong lòng tôi vẫn hy vọng Bành Tu Dương có thể đuổi theo.

Sau khi ra nước ngoài, tôi cũng từng chờ anh một khoảng thời gian.

Bây giờ cuối cùng anh cũng đến, nhưng tôi đã buông bỏ rồi.

Có lẽ đây chính là ý trời.

Bành Tu Dương nhận ra sự thờ ơ của tôi, mắt bỗng đỏ lên.

“Hựu Tình, chúng ta thật sự không thể quay lại sao?”

Tôi không nói.

Coi như ngầm thừa nhận.

Anh đau khổ ôm mặt.

“Hựu Tình, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, hôm đó anh cũng không biết mình bị làm sao.”

“Mẹ em và mọi người cứ nói tính em cứng đầu, bảo anh đừng chuyện gì cũng chiều theo em. Hôm ấy em lại nhất quyết làm ầm lên đòi chia tay, anh nhất thời tức đến mất lý trí nên mới đối xử với em như vậy.”

“Em tha thứ cho anh được không, chúng ta làm lại…”

Tôi không nhịn được giơ tay cắt ngang lời sám hối của anh.

“Dừng lại.”

Nhìn thẳng vào mắt anh, tôi nói từng chữ một.

“Bành Tu Dương, anh đã coi thường em.”

Một câu ngắn ngủi khiến anh không còn chỗ trốn.

Anh không phải nhất thời hồ đồ.

Mà vì thấy tôi không được người nhà trân trọng nên anh cũng bắt đầu coi thường tôi.

Tôi thậm chí có thể nhìn thấy rất rõ, nếu tôi tha thứ cho anh.

Mối quan hệ giữa tôi và anh sau này vĩnh viễn sẽ không còn bình đẳng.

Đó không phải thứ tôi muốn.

Cho dù không được gia đình trân trọng, chẳng lẽ tôi không xứng đáng được yêu sao?

Cho dù không ai yêu tôi, tôi vẫn có thể tự yêu lấy chính mình.