Ánh mắt tôi vượt qua bà, vượt qua bố, anh trai và em gái, dừng lại trên chiếc điều hòa mới tinh trong phòng khách, cuối cùng dừng lại trên sàn gỗ cùng tấm gương.
“Trong ngôi nhà này đã không còn vị trí thuộc về con. Con trở về thì còn ý nghĩa gì nữa?”
Tôi thản nhiên mỉm cười.
“Phòng của con vẫn có thể sửa lại.”
Bà ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt chảy vào những nếp nhăn nơi khóe miệng.
“Bây giờ sửa ngay, tháo tấm gương ấy xuống, mua một chiếc giường mới. Con trở về được không?”
“Không cần đâu.”
Tôi thản nhiên nói.
“Ở viện nghiên cứu, con có ký túc xá, là một căn hộ hai phòng ngủ, bên trong có đủ mọi thứ, đồng nghiệp cũng đối xử với con rất tốt.”
“Lần này con trở về chỉ muốn xem mọi người sống thế nào.”
Ánh mắt tôi lướt qua căn phòng tập múa ấy.
“Nhìn thấy mọi người đều sống tốt, con yên tâm rồi.”
Tôi kéo vali đi về phía cửa.
Khi cánh cửa khép lại sau lưng, bên trong vọng ra tiếng khóc xé lòng của mẹ:
“Ngôn Ngôn!”
Tôi không quay đầu.
Trong ngôi nhà này không có vị trí dành cho tôi.
Nhưng tôi đã tìm được vị trí của chính mình.
Họ có sự thiên vị của họ.
Còn tôi cũng có cuộc sống của riêng mình.
Hết.