Hôm đó, vừa tan làm bước ra khỏi tòa nhà công ty, tôi đã thấy Trần Cách Châu với vẻ mặt tiều tụy lao tới.

“Nam Cẩn! Nam Cẩn, cuối cùng anh cũng tìm được em rồi!”

Tôi lùi lại một bước tránh đi.

“Anh tới đây làm gì?”

Trần Cách Châu vội vàng bày ra bộ dạng đáng thương, mắt cũng đỏ lên.

“Nam Cẩn, anh biết sai rồi, anh thật sự biết sai rồi, em tha thứ cho anh được không? Anh không nên lấy tiền của em đi lấy lòng Giang Uyển, cũng không nên nổi nóng với em, là anh sai rồi, em cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”

Vừa nói, hắn vừa muốn lại gần tôi, giọng điệu hèn mọn đến cực điểm: “Nam Cẩn, bây giờ anh chẳng còn gì cả, bằng tốt nghiệp bị hủy rồi, công việc cũng mất, nhà cũng không còn, còn đang nợ vay online, anh chỉ còn em thôi, em đừng bỏ anh được không?”

“Chúng ta quay về như trước, bắt đầu lại đi, sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, sẽ không bao giờ chọc em tức nữa.”

Nhìn dáng vẻ đó của hắn, trong lòng tôi chỉ thấy ghê tởm.

“Trần Cách Châu, anh có phải đã quên rồi không, chúng ta đã chia tay từ lâu rồi, còn không đi tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Nam Cẩn, em không thể nhẫn tâm như vậy được!”

Trần Cách Châu nắm lấy cánh tay tôi, không chịu buông.

“Chúng ta ở bên nhau ba năm rưỡi, em đối xử tốt với anh như vậy, sao em có thể nói buông là buông? Anh biết mà, trong lòng em vẫn còn anh, em chỉ đang giận anh thôi, anh sửa, cái gì anh cũng sửa, em bảo anh làm gì anh cũng làm!”

Tôi dùng sức hất tay hắn ra, giọng điệu dứt khoát.

“Trần Cách Châu, trong tay tôi có toàn bộ hóa đơn mấy năm nay anh tiêu mất hơn hai mươi vạn của tôi, nếu anh cứ cố tình quấn lấy tôi, tôi sẽ lập tức để luật sư kiện anh đòi lại toàn bộ số tiền!”

Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, bước chân cũng khựng lại tại chỗ, không dám tiến lên thêm một bước nào nữa.

Tôi lạnh lùng liếc hắn một cái, rồi xoay người rời đi.

Nhưng tôi không ngờ, hắn lại tìm được căn hộ tôi thuê cho bố mẹ.

Ngày nào hắn cũng chặn dưới lầu, không ngừng xin lỗi bố mẹ tôi, cầu họ giúp khuyên tôi quay đầu.

Bố mẹ tôi nhìn bộ dạng hắn, trong lòng chỉ có chán ghét, trực tiếp báo cảnh sát, nhưng cảnh sát tới rồi cũng chỉ có thể khuyên hắn rời đi, chứ không thể làm gì hắn.

Chúng tôi cứ thế bị hắn quấn lấy hơn một tháng, phiền không sao tả xiết.

Hôm ấy, tôi vừa xuống dưới lầu công ty lại bị Trần Cách Châu chặn lại, hắn nắm lấy tay tôi, khổ sở cầu xin: “Nam Cẩn, anh thật sự biết sai rồi, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi, anh nguyện ý làm trâu làm ngựa cho em, chỉ cầu em đừng bỏ anh.”

Tôi đang định hất tay hắn ra, thì một giọng nói lạnh nhạt chợt vang lên: “Buông ra.”

Lục Tu Viễn chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh, lạnh lùng nhìn Trần Cách Châu, áp suất quanh người thấp đến đáng sợ.

Trần Cách Châu bị khí thế của anh làm cho chấn động, theo bản năng buông tay ra, nhưng vẫn không cam lòng: “Anh là ai? Chuyện giữa chúng tôi, không liên quan đến anh!”

“Cô ấy là nhân viên của tôi.”

Lục Tu Viễn đi đến bên cạnh tôi, chắn tôi ra sau lưng.

Trần Cách Châu nhìn cách ăn mặc của Lục Tu Viễn, lập tức thu liễm lại.

Hắn vội vàng nói với tôi một câu: “Anh lát nữa lại đến đón em tan làm.”

Rồi chạy mất.

Lục Tu Viễn quay đầu nhìn tôi, giọng điệu dịu đi đôi phần: “Có muốn tôi ra tay giúp em không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần, chẳng phải anh đã nói rồi sao, mọi thứ đều phải dựa vào chính em đứng lên, chuyện này em tự giải quyết.”

“Nếu em cần luật sư cho khoản hai mươi vạn đó, bộ phận pháp vụ của tập đoàn có thể hỗ trợ.”

Tôi vẫn lắc đầu.

“Ban đầu cũng không định đòi lại, với bộ dạng hiện giờ của anh ta thì tiền không lấy về được đâu, ngược lại còn khiến em với anh ta dây dưa mãi không dứt, coi như số tiền đó là em tự mua một bài học cho sai lầm của mình vậy.”

10