“Tốt hơn bản cũ.”
Chỉ có bốn chữ, nhưng tôi hiểu sức nặng của chúng.
Vì anh không bao giờ nói khách sáo.
Triệu tổng xem xong phương án mới, đập đùi cái đét ngay tại chỗ.
“Giám đốc Lâm, cái không gian trần cao này đỉnh quá. Biết thế bức tường kia nên đập ngay từ đầu.”
“Có một số thứ, buộc phải đập đi cái cũ, mới nhìn ra được những khả năng mới.”
Lúc tôi nói lời này, Cố Diễn đưa mắt nhìn tôi.
Chẳng nói năng gì.
Nhưng tôi biết anh hiểu tôi đang ám chỉ điều gì.
Không chỉ đơn thuần là bức tường ấy.
Chương 24
Ngày dự án Hoài Nhu hoàn công, trời đổ một trận tuyết.
Tuyết trắng phủ trên bức tường gạch đỏ, độ tương phản vô cùng sắc nét.
Khe sáng ở sảnh tầng một, nhờ ánh sáng tán xạ của ngày tuyết mà trở nên mềm mại lạ thường—một dải sáng nhạt màu in hằn trên mặt đất, trông như một chiếc thước kẻ bị đặt nằm ngang.
Triệu tổng đứng giữa sảnh, xoay liền ba vòng.
“Hoàn hảo. Giám đốc Lâm, tôi làm dự án mười mấy năm nay, đây là công trình cải tạo đẹp nhất mà tôi từng thấy.”
Các công nhân đội thi công đang thu dọn đồ nghề, vài người ngước lên nhìn luồng sáng đó, chẳng thốt nên lời hoa mỹ, chỉ đứng lặng ngắm nhìn một hồi lâu.
Nhiếp ảnh gia đang chụp ảnh nghiệm thu.
Tôi đứng ở cửa, ngắm nhìn tòa kiến trúc được tôi phác họa ra từ đống đổ nát, lòng thấy bình yên vô cùng.
Cố Diễn từ tầng hai bước xuống, tay cầm chiếc bình giữ nhiệt.
“Lên xem một vòng rồi. Hiệu ứng cái giếng trời trên tầng ba đẹp hơn trong bản vẽ 3D.”
“Không gian thực tế bao giờ cũng đẹp hơn bản vẽ.”
“Cũng chưa chắc. Còn tùy vào người thiết kế là ai.”
Anh đưa bình giữ nhiệt cho tôi.
“Ly trà gừng cuối cùng. Lần sau dự án Vân Nam, sẽ đổi thành nước đường nâu.”
Tôi nhận lấy chiếc bình.
“Khi nào anh xuất phát đi Vân Nam?”
“Tuần sau. Hiện trường đã dọn dẹp xong rồi, lúc nào cô cũng có thể qua khảo sát.”
“Được.”
Tôi nhấp một ngụm trà gừng.
Anh đứng cạnh tôi, hai người cùng nhìn xuống những dấu chân in trên nền tuyết.
“Cô biết không,” anh bỗng cất lời, “Lần đầu tiên tôi gặp cô, cô đến muộn.”
“Tôi đã bảo rồi, đường kẹt xe.”
“Mắt cô đỏ hoe.”
“Tôi cũng bảo rồi, dị ứng.”
“Cô đã khóc.”
Tôi không đáp.
“Nhưng,” anh nhìn về phía trước, “Khóc xong lại đến công trường đo kích thước suốt ba tiếng, không sai lệch một số liệu nào.”
“Thì sao?”
“Cho nên lúc đó tôi đã quyết định, dự án này nhất định phải để cô làm.”
Tôi quay sang nhìn anh.
Ánh mắt anh phẳng lặng, không hề có ý dò xét, chỉ đơn thuần trần thuật lại một sự thật.
“Cố Diễn.”
“Ừ.”
“Con người anh rất khó hiểu.”
“Không khó. Chỉ là cô chưa bỏ thời gian ra tìm hiểu thôi.”
Tuyết rơi mỗi lúc một dày.
Bên trong, Triệu tổng gọi chúng tôi vào chụp ảnh lưu niệm.
Trong ảnh, Triệu tổng đứng giữa, tôi và Cố Diễn đứng hai bên.
Triệu tổng cười tươi rói nhất, còn mặt tôi và Cố Diễn đều nhàn nhạt.
Nhưng sau khi chụp xong, Triệu tổng nhìn tấm ảnh rồi buông một câu—
“Sao khoảng cách đứng của hai người lại giống hệt nhau thế? Khoảng cách 90 phân chuẩn mực.”
Tôi cúi xuống nhìn bức ảnh.
Đúng thật.
Không xa không gần.
Vừa vặn đủ tốt.
Chương 25
Tháng dự án Vân Nam khởi động, một tin tức không ngờ tới ập đến.
Tô Nhiên gửi cho tôi bài viết của một tài khoản WeChat công khai .
Tiêu đề là— “Nữ thiết kế 9x độc lập cải tạo xưởng cũ trăm tuổi ở Hoài Nhu, kiến tạo homestay đẹp nhất ngoại ô Bắc Kinh”.
Là bài viết của một tài khoản lớn chuyên về mảng thiết kế.
Lượt đọc vượt mốc 10 vạn.
Bình luận bên dưới rợp trời lời khen— “Thiết kế khe sáng này đỉnh quá đi”, “Giếng trời tầng ba đúng như một mảnh vỡ”, “Giữ lại bức tường gạch đỏ làm rất khéo, quá có hồn”.
Tô Nhiên gửi voice chat sang: “Niệm Niệm cậu nổi tiếng rồi cậu biết không!”
“Ai viết thế? Tôi đâu có nhận phỏng vấn nào.”