Mở sổ tay ra, trên đó là bản vẽ phác thảo luồng giao thông tầng một do chính tay anh vẽ.
Vẽ rất chuyên nghiệp.
“Anh từng học kiến trúc à?” Tôi hỏi.
“Đại học học kiến trúc, sau chuyển sang làm đầu tư.”
“Sao lại chuyển?”
“Vì tôi nhận ra mình không giỏi vẽ, nhưng nhìn bản vẽ thì rất giỏi. Phân biệt được đâu là thiết kế tốt đâu là thiết kế tệ, nhưng tự mình thì không làm ra thiết kế tốt được.”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh nói quá hai câu về bản thân.
“Luồng giao thông anh vẽ chỗ này có vấn đề.” Tôi chỉ vào hành lang tầng hai trên bản vẽ.
“Chỗ nào?”
“Anh để khách đi từ cầu thang này lên, cái nhìn đầu tiên đập vào mắt là hành lang. Quá tẻ nhạt. Đáng lẽ phải thấy ngọn núi ngoài cửa sổ trước.”
Tôi cầm bút của anh, vẽ lại một đường khác trên bản vẽ.
“Đi từ bên này lên, xoay một góc, đối diện thẳng với cửa sổ phía Tây. Bên ngoài cửa sổ chính là thung lũng.”
Anh trầm ngâm một lúc.
“Thế còn hành lang?”
“Hành lang nằm ở phía sau. Khách sẽ thấy cảnh quan trước, sau đó mới quay người đi vào phòng mình. Thứ tự khác nhau, cảm nhận sẽ hoàn toàn khác.”
Anh lấy lại cuốn sổ, nhìn chằm chằm vào nét vẽ của tôi rất lâu.
“Trực giác của cô rất tốt.”
“Không phải trực giác, mà là sự thấu hiểu về không gian.”
“Cũng gần như nhau thôi.”
Buổi trưa, Triệu tổng sắp xếp ăn cơm ở một quán ăn nông thôn cạnh công trường.
Ba người ngồi giữa sân, nắng rất ấm.
Triệu tổng nghe điện thoại rồi đi ra ngoài, chỉ còn lại tôi và Cố Diễn.
Anh gắp một miếng thịt kho tàu, liếc nhìn tôi.
“Cô không ăn à?”
“Không đói lắm.”
“Đói hay không và ăn hay không là hai chuyện khác nhau. Chiều cô còn phải làm việc.”
Tôi hơi khựng lại, gắp một miếng.
Anh lại cúi đầu ăn cơm, không nói thêm lời nào.
Người đàn ông này rất kỳ lạ.
Không quan tâm chuyện đời tư, không dò xét trạng thái của bạn, nhưng sẽ nhắc nhở bạn ăn cơm khi bạn bỏ bữa.
Buổi chiều tôi đo đạc kích thước hiện trường suốt một buổi, trên đường về thì nhận được điện thoại của luật sư Phương Minh.
“Cô Lâm, bên phía chồng cô có động tĩnh rồi. Anh ta nhờ bạn bè tìm một luật sư, tư vấn về tình hình tài sản của hai người.”
“Kết quả thế nào?”
“Bạn luật sư đó bảo với anh ta, nếu ra tòa, với những bằng chứng mà cô nắm giữ—như việc anh ta tự ý chuyển tiền, có ý định thế chấp nhà, điền tên người bảo lãnh mà không có sự đồng ý của cô—thì khi chia tài sản, anh ta sẽ chịu rất nhiều bất lợi.”
“Vậy thì sao?”
“Vậy nên tôi đoán, anh ta sẽ nhanh chóng đồng ý thỏa thuận ly hôn. Nhưng có thể anh ta sẽ tranh chấp căn nhà đó.”
“Nhà tôi không cần. Cứ quy đổi phần của tôi thành tiền mặt là được.”
“Cô chắc chứ? Theo giá thị trường hiện tại, cô có thể cầm về khoảng 110 vạn.”
“Tôi chắc chắn.”
Cúp điện thoại, những ngọn núi ngoài cửa sổ đang nhuộm màu vàng ruộm dưới ánh hoàng hôn.
110 vạn.
Cộng thêm số tiền trong thẻ của tôi và khoản thu nhập từ dự án sắp tới.
Đủ rồi.
Đủ để tôi bắt đầu lại cuộc đời một lần nữa.
Chương 18
Ngày thứ năm, Trần Hạo đã ký thỏa thuận ly hôn.
Không ký ở phòng khách, mà ký ngay trước cổng Cục Dân chính.
Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng, là chiếc áo tôi mua tặng anh ta vào năm đầu tiên kết hôn.
Không biết là cố ý hay vô tình.
Lúc xếp hàng, anh ta luôn giữ im lặng.
Đến lượt gọi số, nhân viên yêu cầu chúng tôi xác nhận nội dung thỏa thuận.
“Hai bên tự nguyện ly hôn. Bất động sản thuộc về bên nam, bên nam trong vòng 30 ngày phải thanh toán khoản tiền quy đổi giá trị bất động sản là 110 vạn cho bên nữ. Các tài sản cá nhân khác thuộc về riêng từng người.”
“Xác nhận không?” Nhân viên ngẩng đầu lên.
“Xác nhận.” Tôi nói.
Trần Hạo cầm bút, khựng lại vài giây.
Rồi cũng ký.
Cuốn sổ đỏ đã biến thành sổ xanh.
Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, ánh nắng chói chang.