“Em không về cũng được, anh sẽ sang nước ngoài ở bên em.”

“Em không muốn gặp Sở Oánh, cả đời này anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”

“Lễ cưới có thể tổ chức lại, nhịp tim của Tiểu Mãn cũng đã được khôi phục.”

“Chỉ cần em cho anh thêm một cơ hội.”

Tôi nhìn anh, thản nhiên nói:

“Tôi không thể sống cùng một người dùng nơi đau đớn nhất của tôi để trừng phạt tôi.”

Ánh sáng cuối cùng trong mắt anh cũng vụt tắt.

Chương 9

Đúng lúc nhân viên gọi đến số của chúng tôi, Sở Oánh đột nhiên lao tới từ bên đường.

Một tháng không gặp, cô ta đã cắt ngắn tóc, quầng mắt thâm xanh, không còn dáng vẻ bất cần như trước.

Cô ta nắm chặt lấy Nghiêm Minh Tân.

“Cậu thật sự muốn ly hôn với cô ấy sao?”

Nghiêm Minh Tân hất cô ta ra.

“Không liên quan đến cô.”

Sở Oánh nhìn chằm chằm tài liệu trong tay tôi rồi đột nhiên bật cười.

“Dù sao cô ấy cũng sẽ không tha thứ cho cậu, hai người ly hôn càng tốt.”

“Chúng ta quen nhau hai mươi năm, hay là hai chúng ta ở bên nhau đi.”

“Tôi không muốn tiếp tục nhường cậu cho người phụ nữ khác nữa.”

Nghiêm Minh Tân nhìn cô ta như thể đây là lần đầu tiên quen biết.

“Cô vừa nói gì?”

“Tôi nói tôi thích cậu.”

Giọng Sở Oánh run rẩy, nhưng càng nói càng nhanh.

“Tôi lớn lên cùng cậu, cùng cậu đánh nhau, trốn học và khởi nghiệp.”

“Dựa vào đâu mà chỉ cần cậu yêu đương, tôi phải lùi lại phía sau?”

“Mấy người bạn gái trước của cậu đều do tôi ép bỏ đi.”

“Tôi mặc quần áo của cậu, ngủ trên giường cậu, hôn cậu ngay trước mặt họ.”

“Khi nhìn thấy cậu lúc nào cũng bảo vệ tôi, chẳng bao lâu họ đều không chịu nổi.”

Cô ta quay đầu nhìn tôi, trong mắt tràn đầy sự không cam lòng đã tích tụ nhiều năm.

“Chỉ có cô là khác.”

“Cô yêu cậu ấy quá sâu đậm.”

“Tôi cướp nhẫn của cô, xóa ảnh chụp chung của hai người, để lại dấu hôn trên cổ cậu ấy mà cô vẫn không đi.”

“Tôi chỉ có thể lần sau quá đáng hơn lần trước.”

“Việc bắt cô gọi tôi là bố trong lễ cưới cũng là do tôi cố ý nghĩ ra.”

“Tôi chỉ muốn cô tận mắt nhìn thấy Nghiêm Minh Tân sẽ luôn lựa chọn tôi trước.”

Sắc mặt Nghiêm Minh Tân từng chút một trắng bệch.

“Cô vẽ bậy lên bia mộ mẹ cô ấy cũng là cố ý sao?”

Sở Oánh không trả lời.

Sự im lặng đã đưa ra đáp án.

Nghiêm Minh Tân giơ tay tát mạnh cô ta một cái.

Mặt Sở Oánh nghiêng sang một bên, nhưng rất nhanh lại bật cười.

“Bây giờ cậu đánh tôi thì có tác dụng gì?”

“Mỗi lần đều là cậu đứng về phía tôi.”

“Là cậu để tôi vào sống trong nhà tân hôn, là cậu đổi vé tuần trăng mật thành tên tôi, cũng là cậu tự tay phá hủy nhịp tim của đứa trẻ.”

“Cậu thích cảm giác tôi quan trọng hơn bạn gái của cậu.”

“Bây giờ Ôn Du Thấm không cần cậu nữa, cậu lại cảm thấy tôi không biết chừng mực sao?”

Nghiêm Minh Tân cứng đờ tại chỗ.

Cuối cùng anh cũng nhìn rõ thứ “tình anh em” mà mình đã dung túng suốt hai mươi năm chưa từng trong sáng như anh tưởng tượng.

Nhưng Sở Oánh cũng không nói sai.

Cô ta mang lòng xấu xa không có nghĩa là anh vô tội.

Mỗi một lựa chọn làm tổn thương tôi đều do chính tay anh thực hiện.

Tôi quay người bước vào cơ quan đăng ký kết hôn.

Nghiêm Minh Tân nhanh chóng đuổi theo.

Lần này, anh không tiếp tục ngăn cản.

Khi ký tên, anh cầm bút dừng lại rất lâu.

Đến khi nhân viên nhắc lần thứ hai, anh mới viết tên mình ở cuối thỏa thuận.

Khi giấy chứng nhận ly hôn được đưa đến tay tôi, anh thấp giọng hỏi:

“Du Thấm, sau này chúng ta còn có thể gặp nhau không?”

“Không cần thiết.”

“Vậy còn Tiểu Mãn?”

Tôi nắm chặt chiếc máy ghi âm trong túi.

“Chúng ta đều có thể nhớ đến con, nhưng chúng ta không cần tiếp tục làm vợ chồng.”

Tôi bước ra khỏi cơ quan đăng ký kết hôn.

Phía sau truyền đến tiếng khóc của Sở Oánh.

Nghiêm Minh Tân không đuổi theo cô ta, cũng không đuổi theo tôi.

Ba năm sau, tôi kết thúc dự án, trở về nước tham gia triển lãm thành quả nghiên cứu.

Trong bữa tiệc tối, một người bạn chung nhắc đến Nghiêm Minh Tân.

Anh ấy nói rằng những năm qua Nghiêm Minh Tân không tái hôn, cũng hoàn toàn cắt đứt liên lạc với Sở Oánh.

Căn nhà tân hôn vẫn được giữ nguyên như lúc tôi rời đi.

Đèn hình ngôi sao trong phòng trẻ em được bật sáng mỗi tối.

Sáu giây nhịp tim được khôi phục, ngày nào anh cũng nghe lại một lần.

Ban ngày, anh vẫn đến công ty họp như bình thường, không khác gì trước đây.

Nhưng khi đêm xuống, anh lại mất ngủ kéo dài, chỉ có thể dựa vào thuốc mới ngủ được.

Có lần mẹ anh đến thăm vào lúc nửa đêm, nghe thấy anh liên tục nói trong mơ:

“Không cần kính chén trà này.”

“Sở Oánh, cút khỏi lễ cưới của tôi.”

“Du Thấm, lần này anh chỉ chọn em.”

Trong giấc mơ, anh trở lại ngày thực hiện nghi thức đổi cách xưng hô trong lễ cưới.

Cuối cùng anh đã hất đổ chén trà, nắm lấy tay tôi và đuổi tất cả những người gây náo loạn ra khỏi lễ đường.

Anh nói mình sẽ bảo vệ tôi, cũng sẽ bảo vệ chiếc khăn voan mẹ để lại.

Trong giấc mơ, tôi không hủy lễ cưới.

Tôi mặc váy cưới, mỉm cười với anh.

Kể đến đây, người bạn chung thở dài.

“Bây giờ chỉ khi ngủ, cậu ấy mới có thể sống cuộc đời mà mình mong muốn.”

Tôi cúi đầu nhấp một ngụm cà phê.