Giọng Tô Tuyết Nhu càng lúc càng thấp.
“Tại sao ngài lại tàn nhẫn với ta như vậy…”
Thẩm Tranh im lặng rất lâu rồi mới chậm rãi nói:
“Tô Tuyết Nhu, ta nợ phụ thân nàng một mạng. Ta sẽ dùng quãng đời còn lại bù đắp. Nhưng chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu. Kể từ nay, nàng cứ yên tâm sống ở biệt trang. Ta sẽ cho người chăm sóc nàng chu đáo. Còn Lân Nhi…”
Hắn dừng lại.
“Ta sẽ tự mình nuôi dưỡng.”
Tô Tuyết Nhu ngã ngồi dưới đất, nhưng trong lòng lại có thêm vài phần nhẹ nhõm.
“Được… được… Ta hiểu rồi.”
Đứa trẻ trong lòng bỗng cử động, miệng nhỏ lẩm bẩm, mơ hồ thốt ra hai chữ:
“Phụ… thân…”
Toàn thân Thẩm Tranh chấn động, trong mắt lập tức nóng lên.
Hắn ôm chặt đứa trẻ.
Ba năm trước, trước khi qua đời, phụ thân Tô Tuyết Nhu đã giao nàng ta cho Thẩm Tranh.
Người đàn ông toàn thân đầy máu ấy nắm tay nàng ta, nói:
“Tô cô nương yên tâm. Thẩm Tranh ta đời này nhất định bảo vệ nàng chu toàn.”
Khi ấy, trong mắt hắn là sự áy náy và thương xót chân thành.
Nhưng nàng ta cho rằng lâu ngày sẽ sinh tình.
Nàng ta học những khúc ca biên tái, bởi nghe nói Giang Vân Tụ là người vùng biên.
Nàng ta học cưỡi ngựa bắn cung, bởi nghe nói Giang Vân Tụ biết những thứ này.
Nàng ta cố gắng cười thật tươi sáng, cởi mở, bởi nghe nói Thẩm Tranh thích nữ tử như vậy.
Tô Tuyết Nhu cầm lấy con dao găm Thẩm Tranh để lại.
“Nếu có kiếp sau, đừng gặp lại ta nữa.”
Thật nực cười.
Làm gì có kiếp sau?
Ngay cả kiếp này nàng ta còn sống không tốt, nói gì đến kiếp sau?
Tô Tuyết Nhu nắm dao găm, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua lưỡi dao.
Rất sắc.
Chắc sẽ không quá đau.
Khi phụ thân chết, dường như cũng nắm tay nàng ta như thế, nói:
“Nhu Nhi, hãy sống cho thật tốt.”
Nhưng sống quá mệt mỏi.
Thẩm Tranh vừa sắp xếp ổn thỏa cho đứa trẻ, đã nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
“Tướng quân! Không hay rồi! Tô di nương… nàng ta trở về rồi! Đang ở ngoài cửa phủ!”
Trong lòng Thẩm Tranh trầm xuống:
“Nàng ta đến làm gì?”
“Nàng ta… nàng ta cầm dao găm, nói muốn gặp ngài lần cuối. Còn nói… nếu ngài không gặp thì…”
“Thì sao?”
Giọng thân vệ run rẩy:
“Nàng ta nói sẽ tự sát trước mặt ngài, để người trong toàn thành đều nhìn thấy Trấn Bắc tướng quân đã ép chết thiếp thất sinh con cho mình như thế nào!”
Sắc mặt Thẩm Tranh lập tức xanh mét.
Hắn chộp lấy áo choàng, sải bước ra ngoài.
Bên ngoài cửa phủ tướng quân đã có không ít người vây quanh.
Con phố vốn nên yên tĩnh trong đêm khuya, lúc này lại sáng rực đèn đuốc, tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi.
Tô Tuyết Nhu đứng dưới bậc thềm, mặc một bộ áo trắng đơn giản, tóc tai rối tung.
Trong tay nàng ta cầm con dao găm, mũi dao chĩa vào ngực mình.
“Tướng quân ra rồi!”
Có người hô lên.
Thẩm Tranh đi đến trước cửa, trong mắt không hề có chút nhiệt độ nào:
“Rốt cuộc nàng muốn thế nào?”
Tô Tuyết Nhu ngẩng đầu nhìn hắn.
Dưới ánh trăng, đôi mắt nàng ta sáng đến đáng sợ.
“Ta muốn hỏi ngài lần cuối. Thẩm Tranh, coi như ta cầu xin ngài. Hãy nói cho ta biết, trong ba năm qua, ngài có từng có một khoảnh khắc thật lòng đối xử với ta không?”
Rõ ràng đã có kết quả, cũng sớm nhận được đáp án, nhưng nàng ta vẫn không cam lòng.
Nàng ta muốn biết…
Hắn có chịu nói dối vì nàng ta một lần không?
Thẩm Tranh im lặng rất lâu.
“Không có. Ta chưa từng thật lòng đối xử với nàng. Thu nhận nàng là vì áy náy, nạp nàng làm thiếp là vì hồ đồ. Nhưng từ đầu đến cuối, trong lòng ta chỉ có một mình Vân Tụ.”
“Được… được… Vậy ta không còn gì để lưu luyến nữa.”
Nàng ta siết chặt dao găm, đột nhiên lao về phía trước.
“Tướng quân cẩn thận!”
Thân vệ kinh hãi kêu lên.
Thẩm Tranh theo bản năng nghiêng người né tránh, đồng thời ra tay đoạt dao.
Hắn luyện võ nhiều năm, phản ứng cực nhanh, lập tức giữ chặt cổ tay Tô Tuyết Nhu.
Nhưng Tô Tuyết Nhu hoàn toàn không giãy giụa.
Nàng ta thuận theo sức của hắn, chủ động lao người về phía trước.
Một tiếng dao đâm xuyên da thịt vang lên.
Tô Tuyết Nhu ngã vào lòng Thẩm Tranh.
Con dao găm không lệch chút nào, cắm thẳng vào ngực nàng ta.
Thẩm Tranh cứng đờ tại chỗ.
Máu ấm chảy qua kẽ ngón tay.
“Nàng…”
Giọng hắn run rẩy.
Tô Tuyết Nhu ngẩng đầu, nhìn gương mặt kinh ngạc của hắn, vậy mà lại cười.
“Thẩm Tranh… nhát dao này… là do chính tay ngài đâm…”
Nàng ta ho ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ vạt áo Thẩm Tranh.
“Ta muốn ngài… vĩnh viễn ghi nhớ… nhớ ta đã chết như thế nào… nhớ rằng chính ngài… đã tự tay giết ta…”
“Như vậy… ngài sẽ vĩnh viễn… không thể quên ta…”
Cuối cùng, nàng ta dùng chút sức lực còn sót lại, ghé sát tai hắn, hơi thở mong manh nói:
“Thẩm Tranh… ta hận ngài…”
Dứt lời, cơ thể nàng ta mềm nhũn đổ xuống, không còn hơi thở.
Thẩm Tranh ôm nàng ta, quỳ xuống đất.
Thân vệ tiến lên muốn đỡ hắn:
“Tướng quân…”
Thẩm Tranh vung tay hất ra, nhẹ nhàng đặt thi thể Tô Tuyết Nhu xuống đất.
Sau đó, hắn rút con dao găm ra.
Máu lập tức phun trào, bắn đầy người hắn.
Hắn nắm con dao găm còn nhỏ máu, nhìn khuôn mặt méo mó của mình phản chiếu trên lưỡi dao, đột nhiên ngửa mặt cười lớn.
Tiếng cười thê lương khiến người nghe dựng tóc gáy.