Cậu ta liếc nhìn Bùi Hạc Niên:
“Chỉ có thể nói cho một mình cậu biết.”
Bùi Hạc Niên gấp gọn tờ giấy nợ, cất bước đi ra ngoài.
Lúc lướt qua Tống Văn Cảnh, vai hai người khẽ va vào nhau.
Tống Văn Cảnh thì thầm: “Cậu đừng tưởng cô ta thật sự để mắt tới cậu.”
Bùi Hạc Niên dừng bước, nghiêng đầu nhìn cậu ta:
“Ít nhất tôi không để mẹ mình cướp tiền nhà cậu ấy.”
Mặt Tống Văn Cảnh đột ngột lạnh lẽo.
Cậu ta giơ tay đẩy mạnh vào ngực Bùi Hạc Niên.
7.
Lưng Bùi Hạc Niên đập vào khung cửa.
Cửa gỗ phát ra một tiếng vang trầm đục.
Mẹ tôi kêu lên, vội chạy đến đỡ.
Tống Văn Cảnh như mới phản ứng lại, rụt tay về:
“Xin lỗi, tôi không cố ý.”
Bùi Hạc Niên ôm vai, không đáp.
Sự im lặng không buồn cãi lại ấy, còn khiến Tống Văn Cảnh bẽ mặt hơn bất kì câu chửi rủa nào.
Tôi chắn trước mặt Bùi Hạc Niên:
“Muốn nói chuyện hóa đơn thì nói. Không muốn nói thì cút.”
Tống Văn Cảnh nhìn tôi, đáy mắt trào dâng một sự tức giận xa lạ.
Kiếp trước, tôi chưa bao giờ nặng lời với cậu ta.
Tôi luôn cẩn thận nịnh nọt cậu ta, lúc cậu ta chau mày, tôi sẽ tự kiểm điểm xem mình có lại vương mùi tiền của bọn con buôn không.
Bây giờ tôi chửi cậu ta “cút”, cậu ta hệt như bị người ta giật phăng bài vị trên bàn thờ.
“Thẩm Nam Chi, chuyện hóa đơn không liên quan đến tôi.”
Cậu ta hạ giọng cực thấp:
“Nhưng lúc bố tôi còn sống, đúng là từng chạy hàng miền Nam cho Trạm cung tiêu, có thể ai đó đã mạo danh dùng con dấu cũ của ông ấy.”
Tôi nhìn chòng chọc cậu ta:
“Ai?”
“Tôi không biết.”
“Không biết thì cậu đến đây làm gì?”
Cổ họng cậu ta lăn lộn.
“Tôi có thể giúp cậu điều tra.”
Hứa Tri Hành từ đầu ngõ đuổi theo, nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Văn Cảnh, cậu điên rồi sao? Bọn họ vừa mới sỉ nhục cậu như thế mà.”
Tống Văn Cảnh nhắm nghiền mắt:
“Tri Hành, đây là việc chính đáng.”
Hứa Tri Hành cắn môi nhìn tôi:
“Thẩm Nam Chi, cậu vừa lòng rồi chứ? Cậu chọn người khác, nhưng lại bắt Văn Cảnh đi dọn dẹp đống lộn xộn của cậu.”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Không ai mượn.”
Cô ta cứng họng, viền mắt đỏ hoe.
Tống Văn Cảnh đột nhiên nói: “Nam Chi, trước đây cậu không như vậy.”
Tôi suýt bật cười.
Tôi trước đây thế nào cơ?
Mua máy ghi âm cho cậu ta, trả nợ bài bạc cho mẹ cậu ta, đưa tiền cho quán cà phê sách của Hứa Tri Hành, cuối cùng bị cả nhà bọn họ đạp vào quan tài.
Gió đêm thổi qua, tôi chỉ tay ra cửa sân:
“Bây giờ tôi như vậy đấy.”
Mặt Tống Văn Cảnh xanh mét.
Hứa Tri Hành đỡ lấy cánh tay cậu ta:
“Đi thôi, đừng cầu xin cô ta.”
Cầu xin?
Rõ ràng là cậu ta tự vác xác đến nhà tôi mà.
Ngoài cửa lại tụ tập thêm vài người.
Lời đồn đại ở cái trấn này chạy còn nhanh hơn chó chạy.
Một bà thím cố tình cất cao giọng:
“Con gái nhà họ Thẩm ghê gớm thật, ban ngày chọn một đứa, đêm đến lại giữ một đứa.”
Mẹ tôi tức đến phát run.
Bố tôi vớ lấy cái chổi lao ra ngoài:
“Dám ăn nói xằng bậy nữa thử xem!”
Bà thím bĩu môi bỏ chạy:
“Dám làm còn sợ người ta nói.”
Tống Văn Cảnh không hề giải thích thay tôi.
Hứa Tri Hành cũng thế.
Bọn họ đứng sóng vai ở đầu ngõ, giống hệt một bức tranh được người người ca ngợi.
Còn tôi đứng giữa khoảng sân tan hoang của nhà mình, giống như mụ phù thủy thô tục, không hiểu phong nhã trong câu chuyện của bọn họ.
Bùi Hạc Niên bỗng nhặt nửa mảnh ngói vỡ dưới đất, gõ cộc cộc vào khung cửa.
Tiếng động lanh lảnh.
Tất cả mọi người ngoái lại nhìn cậu ấy.
Cậu ấy quay sang nói với mấy người hàng xóm chưa đi xa: “Chuyện xảy ra trong sân nhà họ Thẩm hôm nay, tôi sẽ viết thành bản tường trình, ngày mai nộp lên đồn công an làm hồ sơ. Ai dám thêu dệt nói bậy về Thẩm Nam Chi nữa, tôi sẽ điền luôn tên người đó vào.”
Không ai ngờ cậu ấy sẽ làm vậy.
Người ở trấn không sợ cãi nhau, chỉ sợ giấy trắng mực đen.
Bà thím kia rảo bước nhanh hơn, tiếng mắng chửi cũng tắt lịm.
Tôi nhìn sườn mặt của Bùi Hạc Niên, cổ họng hơi nghẹn.
Kiếp trước tôi tốn bao nhiêu tiền để đổi lấy một cái quay đầu của Tống Văn Cảnh, nhưng cậu ta lại im lặng khi tôi bị lời đồn bức tử.
Bùi Hạc Niên chẳng nhận được đồng nào, nhưng lại là người chắn miệng tiếng chửi bới cho tôi.
Đêm đó, cậu ấy và bố tôi cùng sắp xếp lại sổ sách ở phòng chính.
Một ngọn đèn dầu chiếu hắt bóng người lay động.
Tôi lấy những tờ hóa đơn cháy dở xếp theo ngày tháng, phát hiện mọi tờ hóa đơn có vấn đề đều trùng sát với ngày Trạm cung tiêu nhập hàng.
Bố tôi càng xem càng kinh hãi:
“Thảo nào bố cứ thấy thiếu hàng.”
Bùi Hạc Niên dùng bút chì khoanh tròn ba ngày.
“Ba ngày này, Diêu Thụ Thanh đều đến nhà chú ạ?”
Mẹ tôi nghĩ ngợi một lát.
“Đúng là có đến, bảo là sang xem giá cả thị trường giúp bố cháu.”
Ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng động nhẹ.
Bùi Hạc Niên bật dậy, đẩy tung cửa sổ.
Một bóng đen xẹt qua chân tường, trong tay nắm chặt nửa cuốn sổ.
Bố tôi hét lớn: “Bắt trộm!”
Bùi Hạc Niên trèo qua cửa sổ đuổi theo.
Tận cuối ngõ, tiếng chuông xe đạp vang lên dồn dập.
8.
Bóng đen đạp xe chạy rất nhanh.
Bùi Hạc Niên đuổi đến đầu ngõ thì bị một chiếc xe ba gác chắn ngang đường.
Đợi bố con tôi chạy đến, chỉ thấy trên đất rơi lại một mảnh vải xám.